TÔI ĐĂ GIỮ ĐƯỢC AN-NINH* CHO VÙNG I

TRƯỚC THÁNG TƯ ĐEN 1975

 

   

        Cuối năm 1973 (ngày 26-9), tôi đến Vùng I đảm-trách Ngành Đặc-Biệt tại đây.

 

        Ngay lần đầu tiên tôi dự phiên họp hỗn-hợp với các cấp chỉ-huy an-ninh, t́nh-báo và phản-gián dân-sự và quân-sự tại địa-phương (Đại-Tá Phạm Văn Phô, Trưởng Pḥng 2 Quân Đoàn I; Đại-Tá Lê Quang Nhơn, Chánh Sở I An-Ninh Quân-Đội; Đại-Tá Nguyễn Xuân Lộc, Chỉ-Huy-Trưởng Cảnh-Lực Vùng I; v.v...), Thiếu-Tướng Hoàng Lạc (Tư-Lệnh-Phó Quân-Khu I, đại-diện Trung-Tướng Ngô Quang Trưởng, Tư-Lệnh Quân-Đoàn I & Quân-Khu I), cho biết t́nh-h́nh chung, nhất là ngay giữa và xung quanh thành-phố Đà-Nẵng (nơi Quân-Đoàn I và Quân-Khu I đặt tổng-hành-dinh, nơi bây giờ là thủ-phủ cuả Miền Trung) với các vấn-đề cụ-thể như sau:

 

       Kho xăng lớn nhất cuả Quân-Khu I ở Liên-Chiểu, sát bên chân đèo Hải-Vân, đă bị Việt-Cộng tấn-công mấy lần rồi;

       Các bồn xăng dự-trữ quan-trọng khác, ở giữa nội-thành, cũng đă bị đặc-công Việt-Cộng cắt rào thép gai dở chừng;

       Xe lửa từ Huế vào khỏi hầm Đèo Hải-Vân là bị Việt-Cộng giựt ḿn đều đều;

       Đặc-biệt ngay ở phiá nam Núi Ngũ Hành-Sơn, trực-thăng cuả Trung-Tướng Ngô Quang Trưởng cũng thường bị Việt-Cộng bắn sẻ, nên ông phải tránh vùng đó bằng cách bay ṿng ra xa, v.v...

 

       Tôi không cần thắc-mắc tại sao cả một Quân-Đoàn đóng ở đó, mà các cơ-quan và đơn-vị Quân-Lực và Cảnh-Lực sở-tại đă không thanh-toán được các ung-nhọt kinh-niên này.

 

       Tôi liền tự-nguyện đảm-trách việc phục-hồi và bảo-đảm an-ninh lâu đài cho các nơi kể trên.

 

       Tôi c̣n đề-nghị để cho Cảnh-Lực nói chung, mà thật ra là Đặc-Cảnh cuả tôi nói riêng, do tôi đích-thân nhập-cuộc, đảm-nhận vai tṛ chủ-tŕ trong các hoạt-động cả ch́m lẫn nổi, tiễu-trừ cộng-sản và duy-tŕ an-ninh lănh-thổ, trên bất cứ vùng đất nào có thường-dân cư-trú và sinh-hoạt, bắt đầu từ các Thị-Xă, Tỉnh-lỵ và Quận-lỵ, trên khắp Quân-Khu.
        Tôi chỉ xin một chữ kư cuả Tư-Lệnh Quân Đoàn I và Quân-Khu I, thông-báo việc này cho hết thảy các cơ-quan và đơn-vị quân-sự trên toàn Vùng I đều biết để tuân-hành.

 

        Sau khi Trưởng Pḥng 2 và Chánh Sở An-Ninh Quân-Đội hoan-nghênh, Thiếu-Tướng Tư-Lệnh-Phó Quân-Khu tán-đồng, Trung-Tướng Ngô Quang Trưởng, Tư-Lệnh Quân Đoàn I và Quân-Khu I, đă chấp-thuận đề-nghị ấy cuả tôi.



Một cuộc hành-quân “gương-mẫu”

         Khi tôi xuống sân th́ có thể nói là hầu hết các cấp nam+nữ nhân-viên tại Bộ Chỉ-Huy Cảnh-Lực Vùng I đều đổ dồn ra mọi cửa lớn và cửa sổ để xem quang-cảnh mới+lạ mới thấy lần đầu.
         Bên này là hai trung-đội Cảnh-Sát Dă-Chiến, khác hẳn trung-đội danh-dự trong lễ thượng-kỳ mỗi sáng đầu tuần, v́ có mũ sắt trùm lưới ngụy-trang và mang ba-lô hành-quân, với vẻ mặt nghiêm lạnh khác thường.  Bên kia là hai toán Thám-Sát Đặc-Biệt, mặc áo quần Cảnh-Sát Dă-Chiến, nhưng đội bê-rê màu xanh lá cây cuả Lực-Lượng Đăc-Biệt và được trang-bị nhiều loại súng máy lạ mắt.  Phiá trước là một toán Đặc-Nhiệm cuả Sở Tác-Vụ mặc giả thường-dân:  đồ đen, đồ nâu, mũ vải, nón lá, dép nhựa, giày bố...

         “
Thám-Sát Đặc-Biệt” là danh-xưng mới cuả “Thám-Sát Tỉnh” (PRU: Provincial Reconnaissance Unit) do cơ-quan CIA trực-tiếp tổ-chức và sử-dụng, bí-mật đột-nhập căn-cứ Việt-Cộng, do-thám, phục-kích, tấn-công, kể cả bắt cóc đối-phương.  Sau Hiệp-Định Đ́nh-Chiến Paris 1973, Thám-Sát Tỉnh được chuyển-giao cho các Tỉnh-Trưởng; nhưng các Tỉnh-Trưởng không cầm nắm được họ.  Sau đó, CIA chuyển-giao cho Cảnh-Sát Quốc-Gia; Bộ Tư-Lệnh CSQG giao cho Khối Hành-Quân là nơi điều-hợp Cảnh-Sát Dă-Chiến và Giang-Cảnh; nhưng nơi đây không biết sử dụng PRU cách nào cho phù-hợp với nhau.  Cuối-cùng, PRU được giao cho Ngành Đặc-Biệt (Cảnh-Sát Đặc-Biệt), và mang tên “Thám-Sát Đặc-Biệt.  Nhưng Cảnh-Sát Quốc-Gia và Đặc-Cảnh vẫn để cho Thám-Sát Đặc-Biệt được bán-tự-trị (quản-trị nhân-số, lương-bổng, v.v...) và hoạt-động riêng, như hồi c̣n là PRU.

         Nhận thấy đó là lực-lượng hữu-ích mà tôi cần có, như những đơn-vị biệt-kích cuả Công-An ngày xưa, nên tôi đích-thân trực-tiếp sử-dụng, không để phí phạm tiềm-năng cơ-hữu cuả Ngành ḿnh.

        Kể từ dịp này, tôi cho các cấp chỉ-huy Thám-Sát Đặc-Biệt được mang cấp-hiệu giống như Cảnh-Sát Quốc-Gia, để có uy-tín trong cuộc hành-quân phối-hợp, và người dẫn đầu của đơn-vị ấy hôm đó là “Đại-Úy” Trần Văn Phú (2), Chỉ-Huy-Phó của Liên-Đội TSĐB Vùng I dưới quyền tôi.         

        Cảnh-Sát Dă-Chiến th́ thỉnh-thoảng cũng có đi hành-quân, nhưng hoặc là dưới quyền Bộ Chỉ-Huy Cảnh-Sát Sắc-Phục, hoặc là dưới quyền Uỷ-Ban Phụng-Hoàng, tuy có Đặc-Cảnh tham-gia nhưng không thuộc quyền chỉ-huy cuả Đặc-Cảnh, nên không khai-dụng được tin-tức t́nh-báo cấp-thời.  Tôi muốn kiêm phần trực-tiếp điều-động lực-lượng ấy trong các hoạt-động chống Cộng để tận-dụng và phát-huy tiềm-năng cuả mọi người.

 

        Tôi có thể tập-trung các bộ-phận Biệt-Tác, Đặc-Nhiệm, và Thám-Sát Đặc-Biệt, thuộc Đặc-Cảnh, tại bất-cứ địa-điểm nào khác, để làm nơi xuất-phát; nhưng tôi cố ư tŕnh-diễn như thế là để nói lên cho mọi người biết rằng:  Cảnh-Sát Dă-Chiến cũng phải hành-quân diệt-Cộng; các đơn-vị thuộc các Khối khác nhau cuả Cảnh-Sát Quốc-Gia cũng có thể phối-hợp công-tác với nhau; và từ nay tại Bộ Tư-Lệnh Cảnh-Lực Vùng I đă có người đứng ra tổ-chức và điều-hợp các hoạt-động chủ-động và tích-cực rồi (điều mà các nơi khác chưa ai làm).  V́ thế, chúng tôi gọi đây là một cuộc hành-quân gương-mẫu.

        Tôi đích-thân đi đến Xă Hoà-Long, thuộc Quận Hoà-Vang, Tỉnh Quảng-Nam, ủy-nhiệm cho Thiếu-Tá Ngô Phi Đạm (Chánh Sở Tác-Vụ cuả Nha Đặc-Cảnh) điều-khiển các đơn-vị khác nhau phối-hợp với nhau, bố-trí công-tác cho từng bộ-phận và cả từng cá-nhân tham-gia cuộc hành-quân này.

        Đây là khu-vực Việt-Cộng nấp lén bắn súng lên trực-thăng cuả Trung-Tướng Ngô Quang Trưởng, bao gồm những rừng cây rậm-rạp, xen lẫn với những tảng đá, ngôi mộ, hào rănh, lều cḥi, từ phiá nam Núi Non Nước vào đến ven làng.  Việt-Cộng không ám-sát, bắt cóc, phục-kích, tuyên-truyền, thu mua; chúng không trực-tiếp nhắm vào đối-tượng trên đất, mà chỉ nhắm vào mục-tiêu trên không:  ấy là nhân-vật quan-trọng số một cuả toàn Quân-Khu.  Muốn làm việc đó, chỉ cần vài tay thiện-xạ, am-thạo ngơ-ngách xung quanh để dễ tháo lui, có chỗ cất giấu súng đạn an-toàn, có thể nấu nướng ăn uống tại chỗ để khỏi về nhà, và hẳn là có những đồng-loă canh gác cảnh-giới mọi sự bất-thường.  Chúng có thể dùng ngụy-thức làm ruộng, làm rẫy, giữ ḅ, chăn dê, tát cá, bắn chim, câu ếch, bẫy cu...

        Trong cuộc hành-quân này, chúng tôi không tấn-công, đột-nhập, chạm súng; mà chỉ áp-dụng các kỹ-thuật chuyên-môn về mặt ch́m cuả Ngành mà thôi.
        Về mặt nổi, chúng tôi đă khám-phá ra được, cuả đặc-công Việt-Cộng, nhiều chốt điểm quan-sát, hang hốc nấp-ẩn, lối nẻo thoát-thân; cũng như lùng t́m, tịch-thu được cuả chúng nhiều vũ-khí, lương-thực, v.v... cất giấu rải-rác xung quanh...

        Đặc-biệt là tôi chưa nhờ địa-phương, nhất là bên phiá Quân-Lực, tiếp sức, như Bộ Tư-Lệnh Quân Đoàn I & Quân-Khu I đă chuẩn-y; nhưng khi thấy chúng tôi đến hoạt-động, các nhân-viên Cảnh-Sát Xă và nhiều Nghiă-Quân đồn-trú gần đó đă tự-động đến tham-gia.



Các cuộc hành-quân “gương-mẫu” tiếp theo

        Sau đó, tôi cho học-tập để rút kinh-nghiệm, và hướng-dẫn thêm, để Sở Tác-Vụ của Thiếu-Tá Ngô Phi Đạm (1) tự ḿnh làm theo những ǵ tôi đă đề ra .

        Tôi đă tổ-chức hành-quân như thế tại Liên Chiểu, thiết-lập màn lưới an-ninh, t́nh-báo và phản-gián quanh vùng Kho Xăng cuả Quân-Khu.

        Đặc-Cảnh Vùng I chúng tôi cũng làm một việc tương-tự kéo dài từ bên ngoài Đèo Hải-Vân, thuộc hoạt-vực cuả Tỉnh Thừa-Thiên, vào quá bên trong Đèo ấy, thuộc lănh-thổ cuả Tỉnh Quảng-Nam, để phục-hồi an-ninh cho các chuyến xe lửa từ Huế vào trong này.

         Nhiều toán Nghiă-Quân và một số Địa-Phương-Quân ngoài này cũng tự-nguyện đến hợp-tác với chúng tôi.
         Về các Kho Xăng phụ, ngay giữa thành-phố
Đà-Nẵng, th́ công-tác cuả các thuộc-viên cuả tôi được thi-hành dễ-dàng và nhanh-chóng hơn.



Tôi đă giữ được an-ninh cho toàn Quân-Khu I

        Khi các kế-hoạch cuả tôi đă được tiến-hành trôi chảy, nhanh chóng, tại Đà-Nẵng và các vùng xung quanh, tôi cho áp-dụng tại khắp các Tỉnh khác, từ Quảng-Trị, Thừa-Thiên, vào Quảng-Nam, Quảng-Tín, Quảng-Ngăi.

        Các Chánh-Sở Đặc-Cảnh cấp Tỉnh nói trên đều là thành-phần ưu-tú.   Họ có đủ khả-năng nghề-nghiệp, tinh-thần chống Cộng, và quyết-tâm phục-vụ; nhưng v́ c̣n gặp hoàn-cảnh khó-khăn và chưa có đủ phương-tiện làm việc thích-ứng, nhất là không được các giới-chức cao hơn, từ Trung-Ương đến cấp Vùng (đáng lư là có vốn liếng điều-nghiên, có đầu óc sáng-tạo, và có ư hướng tiền-phong) bật đèn xanh cho, nên trước đó đă chỉ đóng khung công-tác hằng ngày, dù là tích-cực, trong lề lối hành-sự thông-thường theo sáng-kiến và nỗ-lực riêng của ḿnh mà thôi.


*

        Tôi nhận-định rằng cộng-sản không phải chỉ là các đơn-vị quân-sự hay các lực-lượng vũ-trang phục-kích, tấn-công, pháo-kích chúng ta mà thôi.

        Do đó, dù không có các lực-lượng chính-quy làm gió băo th́ chính các tổ-chức chính-trị và dân-sự cuả chúng cũng vẫn là những ổ ẩn và nôi nuôi cho các loại mối mọt và dịch-khí, đủ sức đục rỗng, xoi ṃn, làm sụp đổ nền-móng cuả Quốc-Gia.

        Đi vào thực-tế mới thấy, Quân-Lực chỉ mới đối-phó hữu-hiệu với các đơn-vị quân-sự cuả địch trên các chiến-trường mà thôi; c̣n th́ bỏ trống phần lớn lănh-thổ cuả ta:  các đại đơn-vị khi hành-quân xong th́ về doanh-trại; Địa-Phương-Quân cuả Quận, Nghiă-Quân cuả Xă, phần lớn co cụm trong trụ-sở Chi-Khu, trong đồn, cố-thủ trong ṿng rào vọng gác, nhất là ban đêm.  

        Ḿnh không hiện diện bên ngoài để bảo-vệ dân, làm sao mong dân bên ngoài tay không mà bảo-vệ cho ḿnh bên trong?
    

        Trong vụ VC "tổng tấn công" Tết Mậu-Thân tại thành-phố Pleiku (nơi trú-đóng của Bộ Tư-Lệnh Quân-Đoàn II, và là thủ-phủ cuả Vùng II, dưới thời Trung-Tướng Vĩnh Lộc, thời-gian tôi coi Ngành Đặc-Cảnh tại Vùng II), ngót cả tuần-lễ không thấy một người lính Bộ-Binh nào, kể cả Cảnh-Sát địa-phương, ra hoạt-động ban ngày chứ nói ǵ ban đêm.  Tôi phải tự-nguyện đích-thân xuống phố, điều-động Sở Tác-Vụ cuả Biên-Tập-Viên Nguyễn Văn Độ, (sau này là thiếu-tá, Chánh Sở Đặc-Cảnh Tỉnh Khánh-Ḥa) thuộc Ngành Đặc-Cảnh Vùng II cuả tôi, thức suốt mọi đêm để tuần-tiễu, cứu-cấp đồng-bào bị hoả-tiễn cuả Việt-Cộng liên-tục bắn vào, chữa lửa, cô-lập các nơi có hoả-tiễn chưa nổ, kiểm-chứng tại chỗ để giúp Không-Quân khỏi xạ-kích lầm xuống thường-dân vẫn luôn cuống-quưt kéo nhau di-chuyển chỗ ngủ hỗn-loạn trong đêm khuya...

        Lúc ấy Hoa-Kỳ chưa đề-xuất Kế-Hoạch “Cảnh-Sát-Hoá”, mà tại thủ-phủ cuả Vùng II tôi đă chứng-tỏ được là Cảnh-Lực có thể làm được nhiều việc tiếp tay với Quân-Lực, bảo-vệ an-ninh cho đồng-bào.  

        Nay th́, dù cho Kế-Hoạch ấy đă bị các nhà lănh-đạo Việt-Nam Cộng-Hoà bức-tử, tôi thấy nó vẫn có giá-trị lớn-lao, nên tôi liều-lĩnh đơn-phương thi-hành trong phạm-vi quyền-hạn cuả tôi.

        Và kết-quả là...

*  

        Ngoài các thành-quả công-tác khác, riêng về vấn-đề phục-hồi và duy-tŕ an-ninh cho các vùng đất có dân-chúng cư-ngụ và sinh-hoạt trên khắp lănh-thổ toàn Vùng I, tôi đă đạt được kết-quả:

 

BÁO-CÁO ĐẶC-BIỆT

 

A. CỘNG-SẢN VIỆT-NAM: 

         An-Ninh 

        1- Đă hạ-sát 20+ VC; bắt sống 63+ VC; chiêu-hồi 135+ VC.

        2- Đă phá vỡ 10+ tổ-chức VC khủng-bố, phá-hoại, trinh-sát, dân/địch-vận, vơ-trang tuyên-truyền, v.v...

        3- Đă khui phá 5+ hầm bí-mật VC; tịch-thu của chúng 20+ hỏa-tiễn 122 ly, 11+ AK-47, 6+ CKC, 10+ súng lục nhiều loại, 32+ lựu đạn, 3+ tấn gạo, v.v...

        4- Đă bắt giữ 6+ tổ-chức tiếp-tế, 2+ đường dây kinh-tài VC; tịch-thu của chúng 2+ tấn gạo, 1,000+ Mỹ-kim...

        5- Đă phá vỡ ổ đặc-công VC vùng nam Núi Ngũ-Hành-Sơn, vốn thường-xuyên bắn sẻ lên phi-cơ trực-thăng của Trung-Tướng Ngô Quang Trưởng, Tư-Lệnh Quân-Đoàn I và Quân-Khu I.  

        Kể từ cuối năm 1973, đă tái-lập và duy-tŕ an-toàn 100% cho đường bay của Tư-Lệnh Quân-Đoàn/Quân-Khu I khắp vùng nói trên.

        6- Đă thanh-toán xong các phần-tử đặc-công VC nội-thành Đà-Nẵng

        Kể từ cuối năm 1973, chúng không c̣n cắt rào thép gai định vào phá-hoại các bồn xăng dự-trữ của ta.

        7- Đă chận đứng vĩnh-viễn mọi nỗ-lực của đặc-công VC vùng nam Đèo Hải-Vân.  

        Kể từ cuối năm 1973, chúng không c̣n tấn-công Kho Xăng lớn nhất của Quân-Khu I ở Liên-Chiểu, sát Đèo Hải-Vân.

        8- Đă chấm dứt tức-th́ mọi toan-tính của đặc-công VC vùng bắc Tỉnh Quảng-Nam vốn giật ḿn đều đều các chuyến xe lửa, giết hại hành-khách thường-dân, hằng ngày từ Huế vào.

        Kể từ cuối năm 1973, đă tái-lập và duy-tŕ an-ninh 24/24 giờ trên tuyến thiết-lộ này.

        9- Đă triệt-tiêu mọi hoạt-động khủng-bố và phá-hoại của biệt-động VC nội-thành, vốn thường-xuyên quấy-rối các phố-phường đông dân.  

        Chỉ trừ một vụ VC xúi-giục trẻ con ném chất nổ gây thương-tích cho Cảnh-Sát Lưu-Thông, c̣n th́ kể từ cuối năm 1973, đă tái-lập và duy-tŕ an-ninh hoàn-toàn tại khắp các thị-xă và quận-lỵ, xă-lỵ lớn trong toàn Quân-Khu I.

        10- V.v...  

        Thám+Điệp:  

        1- Đă tuyển-dụng:  

        22+ cán-bộ VC điệp-viên nội-tuyến cho ta;  

        36+ cơ-sở VC thám-viên xâm-nhập cho ta.  

        2- Đang xây-dựng:  

        91+ đầu mối mật-viên để họ hoạt-động cho ta.

 

B. CỘNG-SẢN ĐÔNG-ÂU:  

        Thám+Điệp:  

        1- Đă tuyển-dụng và móc-nối được:  

        3+ sĩ-quan Ba-Lan, và  

        3+ sĩ-quan Hung-Gia-Lợi.  

        Các điệp-viên này đă được tôi chuyển-giao cho Người Bạn Đồng-Minh, và sau khi hồi-hương họ đă hoạt-động nội-tuyến cho Thế-Giới Tự Do ngay trong hàng-ngũ Đảng, Nhà Nước và Bộ Đội của họ, và trong tổ-chức quân-sự cộng-sản quốc-tế “Minh-Ước Vác-Xô-Vi”, tại thủ-đô các nước liên-quan, kể từ cuối năm 1973. 

        2- Đang khai-triển: 

        3+ sĩ-quan Ba-Lan, và 

        2+ sĩ-quan Hung-Gia-Lợi, để họ hoạt động cho ta*.  

        -------  

        *Các con-số này chỉ là bản thảo trước ngày 29-3-1975 (là ngày Quân-Khu I/Đà-Nẵng thất-thủ), dự-trù sẽ được cập-nhật trước ngày 1-6-1975 (“Ngày Cảnh-Lực”) nên có ghi thêm dấu cộng + (nghĩa là sau đó sẽ tăng nhiều hơn).

 

C. NỘI-CHÍNH:

 

        1- Đă đối-thoại trực-tiếp với Thượng-Nghị-Sĩ Vũ Văn Mẫu, Chủ-Tịch, và Giáo-Sư Vơ Đ́nh Cường, Dân-Biểu Phan Xuân Huy, v.v..., thuộc ban lănh-đạo trung-ương của “Lực-Lượng Ḥa-Hợp Ḥa-Giải Dân-Tộc”, được họ hứa chắc (và đă giữ lời) là sẽ không gây xáo-trộn an-ninh trật-tự chung.

        2- Đă cài-cấy người của ta vào nội-bộ giới “Phật-Tử Tranh-Đấu” để ngăn-ngừa và đối-phó với mọi mưu-toan bạo-động (cũng như phát-hiện cộng-sản nằm vùng).

        3- Đă chứng-minh trước công-chúng rằng Việt-Cộng đă xâm-nhập vào Ban Đại-Diện Tổng-Hội Sinh-Viên Huế và Ban Lănh-Đạo “Phong-Trào Chống Tham-Nhũng” bắt đầu từ họ đạo Phú-Cam.

        4- Đă cải-chính cụ-thể trước công-luận rằng các cơ-quan an-ninh t́nh-báo Quốc-Gia không hề “bắt cóc” sinh-viên Hoàng Kim Khánh như VC đă dàn cảnh để tuyên-truyền.

        5- Đă cảnh-tỉnh giới sinh-viên và học-sinh Huế nói chung.  Kể từ đầu năm 1975, họ đă dè-dặt trong các sinh-hoạt tập-thể và từ bỏ hẳn các cuộc hội-thảo có nội-dung sách-động, đ̣i-hỏi quá đáng, tuyệt-thực, thái-độ cực-đoan.

        6- Đă khám phá ra việc Việt-Nam Quốc-Dân Đảng chủ-mưu thủ-tiêu một Phật-Tử cơ-sở VC tại Tỉnh Quảng-Tín.

        7- Đă xâm-nhập được vào tất cả các chính-hội, giáo-hội, nghiệp-hội, hữu-hội, học-hội, văn-hội, thiện-hội... khắp Miền Trung.

        8- Đă chận đứng được kế-hoạch toàn-quốc đồng loạt xuống đường, kể từ đầu năm 1975, của “Phong-Trào Chống Tham-Nhũng” (chống Việt-Nam Cộng-Ḥa), vốn đ̣i Tổng-Thống Nguyễn Văn Thiệu phải từ-chức tức-th́.

        9- Đă phát-hiện ác-ư vu-cáo một số thành-viên Hội-Đồng Tỉnh Thừa-Thiên và Thị-Xă Huế là cán-bộ VC nằm vùng, để hăm-hại những kẻ có chính-kiến bất-đồng.

        10- V.v...

 

D. NỘI-BỘ

 

        Kể từ ngày tôi về Miền Trung, cuối năm 1973

        1- Đă chấn-chỉnh, thanh-lọc nội-bộ Cảnh-Lực, nhất là Đặc-Cảnh, Vùng I. 

        2- Đă được Bộ Tư-Lệnh Quân-Đoàn I & Quân-Khu I ủy-thác trách-nhiệm chủ-tŕ hoạt-động chống Cộng tại vùng có dân-cư trên toàn lănh-thổ Miền Trung. 

        3- Đă tiên-phong điều-động Cảnh-Sát Dă-Chiến hành-quân diệt-Cộng phối-hợp với Đặc-Cảnh và Thám-Sát Đặc-Biệt, tiến tới phối-hợp với Nghĩa-Quân và Địa-Phương-Quân. 

        4- Đă được Bộ Tư-Lệnh Quân-Đoàn I & Quân-Khu I tín-nhiệm phân-công chính-trách thiết-lập “Trận Liệt Chính-Trị Cộng-Sàn Liên-Khu IV–Liên-Khu V”, dùng trong Quân-Lực, Cảnh-Lực, T́nh-Báo, Phản-Gián, Thông-Tin, Chiêu-Hồi, v.v... 

        5- Đă thực-sự làm chủ Ngành Đặc-Cảnh, điều-động các cấp nhân-viên thuộc quyền ra ngoài hệ-thống Sắc-Phục, theo hệ-thống quản-trị biệt-lập của ḿnh. 

        6- Đă được Người Bạn Đồng Minh tín-cẩn ủy quyền kư phiếu sử dụng phi-cơ “Air America”; tùy-nghi tiêu tiền không cần hội-ư trước.  Trước tôi, chỉ có chưa đầy 4,000 đồng mà họ phàn-nàn; với tôi, tôi tiêu mỗi tháng hơn 400,000 đồng (chưa kể những lần bất-thường), gấp trên trăm lần, mà họ vui ḷng...   

        V.v...

*  

        Riêng tại cấp Vùng, tôi chỉ cần có dăm-ba anh+em đồng-tâm, nhất-trí, quyết-chí, tận-t́nh* là mọi việc trôi tṛn.

 

        Nói chung, Ngành Đặc-Biệt (Cảnh-Sát Đặc-Biệt) Khu I (E6) của tôi (gồm 5 Tỉnh và 2 Thị-Xă địa-đầu Đất Nước), đă giữ được an-ninh cho đồng-bào trong khắp Vùng I trong một năm rưỡi sau cùng tôi đảm-trách cơ-quan Đặc-Cảnh tại Vùng này.

 

        Tôi đă đáp-ứng được kỳ-vọng mà Bộ Tư-Lệnh Cảnh-Lực Quốc-Gia (qua Thiếu-Tướng Nguyễn Khắc B́nh) và Ngành Đặc-Biệt Trung-Ương (qua Chuẩn-Tướng Huỳnh Thới Tây) đă đặt vào tôi, đồng-thời thực-hiện được lời hứa của tôi với Bộ Tư-Lệnh Quân Đoàn I & Quân-Khu I, nhất là với Trung-Tướng Tư-Lệnh Ngô Quang Trưởng mà tôi măi hoài kính yêu.

 

 
LÊ XUÂN NHUẬN    

    

*Nhiệm-vụ của Quân-Lực là vệ-quốc (giữ nước: giữ đất, giữ lănh-thổ quốc-gia).  Nhiệm-vụ của Cảnh-Lực là an-dân (giữ an-ninh cho dân-chúng. VNCH có thời có Phủ Tổng-Ủy An-Ninh, c̣n VNDCCH và CHXHCNVN th́ có Bộ An-Ninh).

(1) Chánh Sở Tác-Vụ, phụ-tá của tôi, là cựu Thiếu-Tá Ngô Phi Đạm, hiện là đại-diện hệ-thống báo-chí “Saigon Nhỏ” tại Thủ-Đô Washington, DC.  Phụ-tá của Đạm là cựu Đại-Úy Phạm Khả, hiện ở Bang Illinois, USA.

(2) Chỉ-Huy-Phó Liên-Đội Thám-Sát Đặc-Biệt Vùng I là cựu Đại-Úy Trần Văn Phú, hiện ở Bang Florida, USA.