NGÔ Đ̀NH DIỆM:

PHÓ CHỦ-TỊCH NƯỚC

VIỆT NAM DÂN CHỦ CỘNG H̉A

 

 

            Ngày 23-10-2011, tôi được người quen ở đường Willet gọi báo là có một người muốn được gặp tôi, nên tôi đến gặp.

            Người ấy” tự giới-thiệu là “đàn em thân-tín” của cố Đại-Tá Nguyễn Hữu Duệ (Mời xem).

 

            Người ấy giải-thích trường-hợp gặp tôi:

            – Vào năm 2004, Đại-Tá Nguyễn Hữu Duệ có nhờ tôi mang bỏ vào thùng thư Bưu-Điện một bức thư gửi cho ông Lê Văn Anh, ở Số 5 Đường Willet Court, Thành-Phố Alameda. Tôi không biết rơ trong thư viết ǵ. Nhưng tôi để ư thấy ông cũng là người ở Thành-Phố Alameda, mà trong hồi-kư của ông đăng báo cũng như in sách th́ có đề-cập đến Đại-Tá Duệ. Hôm nay tôi muốn gặp ông, song sợ đường-đột chưa biết tính-t́nh của ông thế nào, nên ghé vào nhà Ông Lê Văn Anh để hỏi ḍ trước, v́ nghĩ rằng chắc hai ông có quen biết nhau; do đó Ông Anh mới gọi đến ông.          

 

 

            Tôi hỏi mục-đích người ấy muốn ǵ.

            Người ấy đáp là bất-đồng với những bài-viết của tôi, nhưng muốn thử-thách xem tôi có dám phổ-biến một bài xác-nhận là có kết-quả cụ-thể trong việc cố Tổng-Thống Ngô Đ́nh Diệm và cố Cố-Vấn Ngô Đ́nh Nhu thương-thảo với Ông Hồ Chí Minh và phe cộng-sản Bắc Việt.

 

            Thấy chuyện có vẻ hấp-dẫn, tôi mời người ấy vào một nhà hàng để ngồi nói chuyện cho thoải-mái hơn.

           

            Người ấy yêu-cầu tôi giữ bí-mật tính-danh, địa-chỉ của ḿnh. Tôi hứa.

            Mở đầu, người ấy nói là cuốn sách “Nhớ lại những ngày ở cạnh Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm” không phải hoàn-toàn do Đại-Tá Nguyễn Hữu Duệ viết, mà ổng chỉ thảo nguệch-ngoạc mấy đoạn hồi-kư, rồi có người khác sửa giùm, phỏng-vấn mà viết thêm vào, cũng như tự họ viết thêm.

            Tôi hỏi: “Làm sao ông biết?” Người ấy trả lời:

            – Hồi đó tôi ở gần ổng, thường đến thăm ổng, nên có nghe thấy việc này. Nhưng họ đă viết lung-tung, thí-dụ: đại-tá Trưởng Pḥng II Quân-Đoàn II là Trịnh Tiếu mà họ viết là Trịnh Tiến; khi ổng nhắc chuyện có người nói là dân-chúng Miền Trung không thích bị đi Dinh Điền tận trên Cao Nguyênlà nói về chuyện Dinh Điền dưới thời Đệ-Nhất Cộng-Ḥanhưng họ lại gài vào chuyện ổng làm Tỉnh-Trưởng Thừa-Thiên sau này, viết rằng sau này khi ổng ở Huế có rất nhiều người xin đi Dinh Điền mà không đi được. Thật ra, thời-gian ổng làm Tỉnh-Trưởng ở Huế dưới thời Đệ-Nhị Cộng-Ḥa, th́ đâu c̣n có chương-tŕnh Dinh Điền mà đ̣i xin đi!

 

            Tôi đă có đọc cuốn sách ấy rồi, và thấy không cần b́nh-luận ǵ thêm, mà chỉ nôn-nóng được nghe người ấy cho biết “kết-quả cụ-thể” của việc đàm-luận giữa họ Ngô và họ Hồ mà thôi. Tôi nói:

            – Xin ông kể ngay về vụ liên-lạc giữa các lănh-tụ hai Miền.

            Người ấy vẫn c̣n nói thêm:

            – Tôi muốn để ông biết rơ, là Đại-Tá Duệ trung-thành tuyệt-đối với Tổng-Thống Ngô Đ́nh Diệm, và cả ḍng họ Ngô Đ́nh; và tôi cũng thế. Dù Đại-Tá Duệ tŕnh-độ không cao*, nhưng tôi rất kính-phục ổng, là một mẫu người “trung-can nghĩa-khí”, đă được “Cụ Tổng”, “Ông Cố” và “Cậu Út” thương-yêu, th́ quyết trọn đời tôn-thờ lănh-tụ ân-nhân của ḿnh, chứ không thay-đổi lập-trường như một số khác có tŕnh-độ cao hơn ổng. Và đó chính là nỗi khổ-tâm trọn đời của ổng, như tôi sắp kể tiếp theo.

          

-------

            *Sau đó, tôi t́m đọc lại bức thư của cố Đại-Tá Nguyễn Hữu Duệ viết gửi Ông Lê Văn Anh, mới thấy quả thật là Duệ “tŕnh-độ không cao.” Ai lại không nhớ ngày (tháng, năm) ḿnh đến làm Tỉnh-Trưởng/Thị-Trưởng Thừa-Thiên/Huế, bao lâu, trong thư hồi-âm cho Ông Lê Văn Anh. (Viết thư tức là có đủ th́-giờ tra-cứu, chứ đâu là phải trả lời điện-thoại tức-th́, mà bảo rằng ḿnh chưa kịp nhớ ra, hay là nhớ sai?)

 

            Tôi đưa máy điện-thoại lên, định chụp hoặc nhờ kẻ khác chụp giùm một vài tấm ảnh, nhưng bị người ấy chối-từ.

            Tôi đành im-lặng ngồi chờ. Người ấy xích tới gần tôi, nói chậm và rơ vào sát tai tôi. Đại-ư như sau:

 

            – Trước cuộc chính-biến 1-11-1963, Đại-Tá (lúc ấy c̣n là Thiếu-Tá) Nguyễn Hữu Duệ sai tôi mang một mật-thư của Tổng-Thống Ngô Đ́nh Diệm ra Huế để kín-đáo trao tận tay cho Ông Cố-Vấn Ngô Đ́nh Cẩn. Tôi đă ra Huế vào ngày 30-10-1963, nhưng v́ lo-ngại đám người hầu việc tại nhà “Cậu Út” đă bị “Đức Cha” mua-chuộc, nên tôi nấn-ná chờ xem có ai là bạn cũ không; măi đến chiều ngày 1-11-1963 th́ biến-cố lớn xảy ra, thành-thử tôi chưa trao được mật-thư của “Cụ Tổng” cho “Cậu Út”. Sau đó, vào lại Sài-G̣n, chờ-đợi cho đến khi có dịp may thoáng gặp lại Thiếu-Tá Nguyễn Hữu Duệ trong t́nh-huống mới, tôi quá bức-xúc nên mất tự-chủ, đă gật gật đầu, xem như báo-cáo là đă hoàn-thành công-tác mà ổng giao cho, để ổng an-tâm chịu đựng hoàn-cảnh khó-khăn. Lỡ rồi, từ đó cho đến ngày nay, tôi vẫn c̣n giữ mật-thư nói trên. . . .

            Tôi hỏi nhẹ-nhàng:

            – Nhưng ông là người thân-tín, vả lại t́nh-h́nh đă lắng yên rồi, mà Đại-Tá Duệ đă làm việc lại, đă thăng lên cấp đại-tá, đă được cử làm Tỉnh-Trưởng Thừa-Thiên, bây giờ đă qua Mỹ rồi, c̣n ǵ cấn-cái mà ông không nói thẳng ra cho Đại-Tá Duệ biết rơ Sự Thật?

            Người ấy lắc đầu:

            – Ông không là người trong cuộc, nên ông không hiểu rơ đâu. Tôi xin tóm-tắt như sau:

            “Sau khi chế-độ Đệ-Nhất Cộng-Ḥa sụp đổ, hai phíakể công cũng như kết tộiđều nhắm vào hai nhân-vật Ngô Đ́nh DiệmNgô Đ́nh Nhu, nhất là về vụ tiếp-xúc với phe bên kia.

            “Phía kết tội th́ chê-bai là phản-bội Đồng-Minh, phản-bội Chính-Nghĩa Quốc-Gia, đem dâng Miền Nam cho Miền Bắc, chịu làm đàn-em dưới trướng của họ Hồ.

            “Phía kể công th́ đề-cao tinh-thần tự-chủ, tái-lập ḥa-b́nh, tạo nên cơ-hội cho Miền Nam ổn-định, giúp cho dân giàu nước mạnh, Việt-Nam Cộng-Ḥa trường-tồn.

            “Chúng tôinhững người của chế-độ cũtất-nhiên là phía kể công. Nhưng đại-đa-số th́ chỉ kể công dựa trên lư-thuyết, dựa trên ước-muốn, dựa trên cảm-tính, chứ không đưa ra một kết-quả nào rơ-ràng. . . .”

 

            Tôi vội xen ngang:

            – Thế sao ông bảo là có kết-quả cụ-thể?

            Người ấy khoát tay:

            – Khoan đă, để tôi nói hết. Rắc-rối là phía kể công lại chia ra làm hai bên. Bên này th́ chỉ đề-cập đến việc thương-thảo như một giả-thuyết, như một kế-hoạch tuyệt-vời, nhưng chưa thực-thi th́ bị Hoa-Kỳ phá vỡ nên mất cơ-hội bằng vàng. Bên kia th́ cho là đă bắt đầu, có chỉ-dấu tốt, nhưng bị Đồng-Minh ngáng chân dở chừng nên mang uất-hận ngút trời. . . .

            – Phần Đại-Tá Duệ, và ông?

            – Ổng cũng như tôi, dù đứng về phía kể công; nhưng lại... khác bên. Bên Đại-Tá Duệ th́ là số đôngđúng ra là ổng đă chịu ảnh-hưởng của họHọ khẳng-định là không có đi đêm,” rằng việc liên-lạc giữa “Cụ Tổng” & “Ông Cố” với “Cụ Hồ” chỉ do Ông Ngô Đ́nh Nhu bịa ra để bỡn Hoa-Kỳ, đồng-thời “các Tướng” cũng phịa như thế để có lư-do mà “phản” Nhà Ngô. Bên ấy mạnh miệng nhất, và mạnh thế nhất. Họ đưa Đại-Tá Duệ đi khắp các Bang, qua Âu, qua Úc, tán-dương sách-lược Cách Mạng Nhân Vị, hoan-hô lập-trường chống Mỹ đổ quân, quyết-tâm bảo-vệ chủ-quyền Quốc-Gia, đề-cao tinh-thần yêu nước và khôi-phục danh-dự cho cố Tổng-Thống và cố Cố-Vấn họ Ngô cùng các cựu cộng-sự-viên... Đại-Tá Duệ hăng say quá, nên tôi không thể nói ǵ chống lại ư ổng.

    – C̣n về bên ông?

            – Bên tôi th́ có một điểm đặc-biệt: ít người nhưng có uy-tín hơn người. Giáo-Sư Tôn Thất Thiện, Tiến-Sĩ Lâm Lễ Trinh, Đổng-Lư Quách Ṭng Đức... Họ đă xác-nhận là đă có tiếp-xúc giữa hai Miền, nhưng chưa thành-công, như mọi người đă biết. Tuy nhiên, riêng tôi th́ khác: tôi có bằng-chứng là đă có kết-quả cụ-thể thành-công bước đầu. . . .

            – ???

            – Tôi đă ṭ-ṃ mở đọc mật-thư của Tổng-Thống Ngô Đ́nh Diệm gửi cho Cố-Vấn Ngô Đ́nh Cẩn.

 

    Người ấy kể cho tôi nghe nội-dung của bức thư ấy, mà tôi chỉ nhớ đại-ư như sau:

 

            Ngoài những tin-tức đă lọt ra ngoài, thật ra th́ chính Tổng-Thống Ngô Đ́nh Diệm đă có nhiều đường dây liên-lạc khác, bí-mật, trực-tiếp với Ông Hồ Chí Minh. Không lẽ tự dưng mà vào đầu năm 1963 Ông Hồ gửi vào biếu một cành đàotất-nhiên là đă từng có trao-đổi, thông-cảm, thỏa-thuận những ǵ trước rồi, đến lúc chín muồi th́ mới bày-tỏ cảm-t́nh công-khai.

            Cả hai, NgôHồ đă qua quá-tŕnh dài ngày mặc-cả với nhau.

            Đồng-thuận trước nhất là không c̣n có binh-lính Hoa-Kỳ hiện-diện tại Miền Nam.

            Miền Bắc gặp nhiều khó-khăn: đối-ngoại th́ Nga-Cộng muốn “sống chung ḥa-b́nh” (ḥa-hợp BắcNam, ai lo phần nấy, không c̣n chiến-tranh); Tàu-Cộng th́ muốn chiến-tranh, quyết đ̣i thống-nhất (thôn-tính Miền Nam); đối-nội th́ Hồ muốn theo ư Nga, trong lúc Lê Duẩn & Lê Đức Thọ th́ muốn theo ư Tàu. (Việc này là một trở-ngại chỉ mới xảy ra sau khi Ông Hồ đă gửi cành đào vào biếu Cụ Ngô.)

            Miền Nam cũng có khó-khăn: đối-ngoại th́ bị Hoa-Kỳ đ̣i đưa quân vào, trong lúc Giáo-Hoàng Giôn XXIII ủng-hộ một nước Việt-Nam thống-nhất dưới quyền của Hồ Chí Minh; đối-nội th́ Mặt Trận Giải Phóng ngày càng lớn lên, Phong-Trào Phật-Tử Tranh-Đấu rộng ra. (Cả hai cũng đ̣i đuổi Mỹ như “ta”.)

            Đề-nghị mới nhất là: Thống-Nhất Đất Nước, với Cụ Hồ Chí Minh là Chủ-Tịch, Cụ Ngô Đ́nh Diệm là Phó Chủ-Tịch, Nước Việt-Nam Dân-Chủ Cộng-Ḥa. Như thế th́: về đối-ngoại, Miền Bắc đáp-ứng được yêu-cầu của cả Liên-Xô lẫn Trung-Quốc, Miền Nam thoát khỏi áp-lực của Hoa-Kỳ, cả hai Miền thỏa-măn được ư-đồ của Vatican cũng như ước-muốn của thế-giới qua Pháp, Ư, Ấn-Độ, Ba-Lan; về đối-nội, Miền Bắc hết đổ xương máu, noi gương Miền Nam mà tái-thiết và phát-triển, Miền Nam vừa xóa bỏ Mặt Trận Giải Phóng vừa dẹp tan Phong Trào Phật-Tử Tranh-Đấu. (Trước đó, Cụ Ngô đ̣i làm Thủ-Tướng, hay ít nhất cũng là Bộ-Trưởng Bộ Nội-Vụ tức Bộ Công-An, như đă yêu-cầu từ hồi 1945-46, để có thực-quyền, và có thể dành vài ghế Phó Thủ-Tướng, hay Bộ-Trưởng, Thứ-Trưởng, hay Tổng-Cục-Trưởng, cho Cố-Vấn Ngô Đ́nh Nhu và Cố-Vấn Ngô Đ́nh Cẩn; nhưng đến phút chót th́ phe Duẩn+Thọ không chịu, nên Cụ Hồ khuyên Cụ Ngô nhận chức Phó Chủ-Tịch Nước để có vai-vế tương-đương mà cũng có thể có vài Trợ-Lư cho Phủ Phó Chủ-Tịch Nước. Cụ Hồ hy-vọng là có Cụ Ngô và Ông Nhu bên cạnh th́ sẽ vượt được thế-lực của Lê DuẩnLê Đức Thọ.)

            Kết-luận là cả Tổng-Thống Ngô Đ́nh Diệm lẫn Cố-Vấn Ngô Đ́nh Nhu đều cần ư-kiến thuận của Cố-Vấn Ngô Đ́nh Cẩn, trước khi chính-thức thỏa-hiệp với Chủ-Tịch Hồ Chí Minh, dự-trù sẽ cùng th́nh-ĺnh công-bố một lần, để đặt cả thế-giới trước một “sự đă rồi”, trong năm 1964 (sẽ thảo-luận thêm, là vào ngày 7-7 hoặc 26-10 theo đề-nghị của Cụ Ngô, hay là vào ngày 19-5 hoặc 2-9 theo đề-nghị của Cụ Hồ). . . .

 

            Tôi hỏi người ấy sao không phổ-biến tin này sớm hơn. Người ấy trả lời:

            – Mật-thư chưa đến được tay “Cậu Cẩn” th́ cả chế-độ đă tiêu-tan rồi. Sau đó, tôi phải giấu kín, v́ sợ nếu Đại-Tá Duệ mà biết là tôitức là chính ổngđă không làm tṛn sứ-mạng của Ngô Tổng-Thống tín-cẩn giao cho, th́ ổng sẽ hối-hận khủng-khiếp và căm-thù tôi ghê-gớm, không lợi-ích ǵ cho cả hai.

            Tôi hỏi một câu cuối cùng:

            – Tại sao hôm nay ông lại muốn tôi công-bố chuyện này?

            – V́ Đại-Tá Nguyễn Hữu Duệ đă chết. Tôi định đợi đến 2-9-2013, kỷ-niệm ngày giỗ lần thứ 50 của “Cụ TổngNgô Đ́nh Diệm và “Ông CốNgô Đ́nh Nhu th́ sẽ tung ra. Đây là kết-quả cụ-thể của cuộc mật-đàm 2 bên, nếu không bị vụ binh-biến 1-11-1963 phá hỏng th́ hẳn nước ta đă là một Quốc-Gia thống-nhất, thanh-b́nh, thịnh-vượng, hùng-cường, nhờ ơn của nhị vị vĩ-nhân, Khai-Sáng Nền Đệ-Nhất Cộng-ḤaLa-Sơn Phu-Tử Tái-Thế của Việt-Nam. Tôi sợ qua năm 2012 th́ có “tận-thế” theo lịch của người Maya, không c̣n cơ-hội nào nữa; đồng-thời, tôi muốn thách ông, là người chống lại sáng-kiến và nỗ-lực của Nhà Ngô dàn-xếp nội-bộ giữa 2 Miền Nam+Bắc, xem ông có dám phổ-biến bằng-chứng thành-công này (dù chưa viên-măn) đến với quảng-đại độc-giả gần+xa?

 

            Lời kết: “Người ấy” tuyệt đối cấm tôi tiết lộ tên và địa-chỉ trong khi c̣n sống, v́ đây là “bí mật thâm cung.

 

LÊ XUÂN NHUẬN