Pleiku, TẾt MẬu-Thân

 

 

TỐI ấy là tối cuối năm âm-lịch Đinh-Mùi, mọi người chuẩn-bị đón giao-thừa mừng Tết Mậu-Thân (1968).

Trung-Tá (sau này là Đại-Tá) Cao Văn Khanh, Giám-Đốc Nha Cảnh-Sát Quốc-Gia Vùng II Chiến-Thuật, lái xe chở tôi cùng đi quan-sát t́nh-h́nh Thị-Xă Pleiku.

 

TT Khanh rất chú-trọng vấn-đề an-ninh & t́nh-báo, đặc-biệt là về Phong-Trào Fulro và các sắc dân Miền Thượng, cũng như trong việc giao-tiếp với Phối-Trí-Viên, nên đi đâu khắp Vùng II ông cũng kéo tôi cùng đi với ông.

 

VÀO khoảng 10 giờ, chúng tôi đang đi trên đường Hoàng Diệu th́ thấy ở hẻm xuống suối, đối-diện cư-xá của Ty Cảnh-Sát Quốc-Gia Tỉnh Pleiku, thấp-thoáng có vài phần-tử mặc đồ nhà-binh nhưng mũ và giày không đúng kiểu-cách, lại có cử-chỉ thập-tḥ khả-nghi v́ nhằm tất-niên mà vào thời-gian ngưng bắn, đáng lẽ ăn-mặc chỉnh-tề, đi-đứng đàng-hoàng nên TT Khanh gọi máy cho Ty sở-tại bảo phải tăng-gia tuần-pḥng.

Liền đó, ông đưa tôi về nhà tôi, ở đường Hai Bà Trưng, nói là tôi có chuyện buồn tôi vừa mới mất một đứa con trai nên về nhà nghỉ, để ông đi tuần một ḿnh.

 

Lát sau, tôi nghe một tiếng nổ lớn, rồi nghe máy gọi, có tiếng em tôi ú ớ kêu tôi.

Tôi mở máy nghe, chỉ nghe em tôi hổn-hển la lên là “nó ôm em! nó tấn-công em!

Em tôi là Lê Văn Vọng, học-sinh, từ Huế lên thăm, được tôi cho tạm nghỉ lại tại Pḥng Liên-Lạc, thuộc khu cư-xá CSQG ở đường Hoàng Diệu (sau lưng Ty CSQG Tỉnh Pleiku), xéo qua địa-điểm hồi năy có mấy bóng người khả-nghi.  Trong pḥng có máy vô-tuyến thường-trực và đèn điện sáng suốt đêm.

Tôi vội ra xe, gọi thêm bác Vững, tài-xế, ở nhà kế bên, lái chạy đến với em tôi.

Th́ ra, một chiếc xe-tăng của ta chạy đến chỗ đó th́ bị một quả B-40 của Việt-Cộng bắn trúng; một trong số các binh-sĩ trên xe bị phỏng cả người, nhảy ra, thấy có ánh đèn trong pḥng em tôi nên nhảy xổ vào, đau quá nên ôm em tôi để xin cứu chữa.  Em tôi lại tưởng anh là Việt-Cộng nên gọi tôi, cầu-cứu.

Khi tôi đến nơi th́ xe Cảnh-Sát, đậu sẵn trong khu cư-xá, đă chở người lính ấy đi bệnh-viện rồi.

Tôi đưa Vọng về nhà tôi.

 

Trong đêm, bắt đầu qua ngày mồng một Tết Mậu-Thân, bỗng nghe súng nổ rền trời.  Tôi gọi cả máy vô-tuyến lẫn máy điện-thoại nhưng không nghe Trung-Tá Khanh hay một ai khác trả lời.  Tôi cũng không liên-lạc được với Ty Cảnh-Sát Quốc-Gia Tỉnh Pleiku.

Tôi gọi máy, nhờ tổng-đài Nha CSQG Vùng II dùng máy điện-thoại quân-sự hỏi Quân-Đoàn II th́ được biết là Việt-Cộng đă tấn-công vào Thị-Xă Pleiku qua ngả Trà-Bá và khu vườn cao-su. 

Rồi th́ súng nổ gần hơn, và nhiều hướng hơn, và ngay cả trong nội-thành, không xa nhà tôi. 

 

Tôi bèn nhắn gọi nhân-viên của Ban Hoạt-Vụ là Ban duy-nhất, trong số đông-đảo các Sở, các Pḥng tại Nha Giám-Đốc Cảnh-Sát Quốc-Gia Vùng II, có khả-năng và kinh-nghiệm xông-xáo chống Cộng tại trận-tiền cùng với phụ-tá của tôi là Biên-Tập-Viên (sau này là Thiếu-Tá) Nguyễn Văn Độ, Trưởng Ban Hoạt-Vụ là Thẩm-Sát-Viên Ngô Văn Quận, đến tập-trung tại nhà tôi, để từ nơi đây hoạch-định các hoạt-động cấp-thời.

Nhân-viên đi thám-sát báo-cáo về là địch đă tấn-công vào tư-thất của Trung-Tá Giám-Đốc Cao Văn Khanh, và trụ-sở của Pḥng Cảnh-Sát Tư-Pháp Pleiku ở bên kia đường, cũng như nhắm vào doanh-trại của Đại-Đội Vận-Tải, ṿng đai trụ-sở BCH Tiểu-Khu, v.v...

 

Sáng Mồng Một Tết Mậu-Thân, tôi đến gặp Trung-Tướng Vĩnh-Lộc, Tư-Lệnh Quân-Đoàn II/Vùng II Chiến-Thuật, tại tư-dinh của ông ở giữa Thị-Xă Pleiku, để báo-cáo về việc mất liên-lạc với Trung-Tá Cao Văn Khanh.

Tướng Lộc bảo tôi:

Anh là Trưởng Ngành Cảnh-Sát Đặc-Biệt của Vùng, tôi ra lệnh cho anh phải đích-thân dùng mọi cách để t́m cho ra trung-tá Giám-Đốc của các anh.

 

Tôi về lập ngay một toán vũ-trang, nép sát lề đường tiến đến phía nhà của TT Khanh.

Tiếng súng giao-tranh vẫn c̣n nổ gịn.  Đạn réo ngang tai, những lằn đạn lửa xẹt ngang trên đầu.  Chớp lóe, khói bốc lên thành từng cột mây đen.  Thỉnh-thoảng có bóng một vài quân-nhân chạy vụt qua đường.

Một viên thiếu-úy Bộ-Binh trẻ tuổi đẩy tôi vào sau một trụ xi-măng to lớn, bảo tôi nấp đi kẻo mặc áo trắng [CSQG hồi đó mặc áo trắng cụt tay, quần dài xám-xanh] th́ địch dễ nhắm bắn hơn; xong anh nương theo đường mương, ra đến ngă ba, vừa nhảy lên đường th́ bị một tia lửa súng-phun-lửa của bạn liếm thui ngay.

 

Tôi cùng Độ, Quận, và các anh+em tiến vào trong sân nhà TT Khanh. 

Rải-rác có mấy xác chết của Việt-Cộng.  Trên các miệng hầm cá-nhân dọc sát hàng rào phía đường và hai bên sân, có nơi có xác của một nhân-viên Cảnh-Sát, có nơi có xác của một Việt-Cộng nằm đè trên xác của một cảnh-viên.  Thế là đă có đụng-độ trong này từ trong đêm qua.

Chúng tôi ra cuối vườn sau, ḍ dấu ngụy-trang th́ kiếm thấy hầm trú-ẩn của TT Khanh. (Xem bài Đại-Tá Cao Văn Khanh.) Cả hai vợ+chồng vẫn c̣n nằm yên dưới đó; riêng ông bị thương v́ mảnh lựu-đạn sau mông.  Chúng tôi đưa ông đi nhà thương.

 

MẤY ngày sau, có lệnh dùng đủ mọi cách để diệt, chừng hai đại-đội Việt-Cộng vẫn c̣n bám nhau cận-chiến với chừng một tiểu-đội Biệt-Động-Quân trong khu vườn cao-su nằm dọc gần đường Hoàng Diệu.  Hai bên đều ở trong thế tiến/thoái lưỡng-nan.  Kết-quả là khu vườn cao-su đă bị bom đạn cùng xích xe Thiết-Giáp của ta san bằng.

Một số xác chết Việt-Cộng được đưa về sân vận-động cho dân-chúng xem.

Tôi dẫn Độ, Quận, và Ban Hoạt-Vu, lội chân vào đầm cao-su, moi t́m các loại vũ-khí AK của địch cũng như Carbine của ta từ dưới và giữa những thân cây dập-nát cùng với các loại quần+áo giày+mũ pha trộn xương+thịt và lấm-bết máu, bùn.

*

TUY yên ban ngày nhưng về ban đêm th́ đêm nào Việt-Cộng cũng pháo-kích, và vẫn thỉnh-thoảng đưa Đặc-Công vào khủng-bố & phá-hoại trong Thị-Xă Pleiku.  Những quả hỏa-tiễn của chúng, dù nhắm rơ-rệt vào BTL Quân-Đoàn, Phi-Trường Cù Hanh, Phi-Trường “Holloway của Mỹ, hội-quán “Phụng-Hoàng nơi giải-trí hằng đêm của sĩ-quan Quân-Đoàn II nhưng cũng nhiều khi lạc vào nhà dân.  Đồng-bào ở nơi bị pháo, hoặc ở những nơi sợ sẽ bị pháo, kéo nhau chạy trốn qua khu khác trong bóng đêm; phi-công tưởng là Việt-Cộng nên dùng “súng xay-lúa” bắn theo.

*

Ngoài các đơn-vị tổng-trừ-bị như Biệt-Động-Quân, đang đi hành-quân ngoài xa tuy là có cả Quân-Đoàn, Tiểu-Khu, Chính-Quyền sở-tại, nhưng kể từ chiều tối ngày mồng một Tết, không có một quân-nhân Bộ-Binh nào, hoặc nhân-viên nào thuộc Ty Cảnh-Sát địa-phương, hoạt-động ban đêm bên trong Thị-Xă Pleiku.

 

TÔI liền t́nh-nguyện đích-thân đứng ra quan-sát và kiểm-soát t́nh-h́nh Thị-Xă suốt đêm.  Tôi thiết-lập một hệ-thống liên-lạc vô-tuyến với Bộ Tư-Lệnh Quân-Đoàn II, Bộ Chỉ-Huy Tiểu-Khu Pleiku, và Trung-Tâm Hành-Quân cùng phi-hành-đoàn Không-Quân, cốt để cho tôi trực-tiếp nói chuyện với các phi-công đang bay trên không.

Mỗi lần có một hỏa-tiễn rơi xuống nơi nào là chúng tôi đến ngay nơi đó, vừa giúp tản-thương, cứu-hỏa, dọn-dẹp tạm-thời, vừa ngăn-ngừa Việt-Cộng và kẻ gian nhất là đem lại an-tâm cho các nạn-nhân và đồng-bào xung quanh.

Việt-Cộng pháo-kích đều đều, đến nỗi chúng tôi có thể trông thấy ánh lửa lóe lên, gọi máy vô-tuyến báo tin, rồi đếm từng quả hỏa-tiễn trước khi đạn nổ vang lên.

Nhiều lần chúng tôi đă đến tại chỗ, nơi có những người dân bị phi-công nghi là Việt-Cộng, xác-nhận là dân của ta, để họ khỏi bị bắn lầm.

*

NHỚ lại quăng thời-gian ấy, chính ḿnh bảo-vệ an-ninh cho Thị-Xă Pleiku, thủ-phủ của Quân-Đoàn II cũng như sau này chính ḿnh phục-hồi an-ninh không những cho Thị-Xă Đà-Nẵng, là thủ-phủ của Quân-Đoàn I mà c̣n cho cả các vùng dân-cư trong toàn Quân-Khu I) [xem Vùng I] ḷng tôi tràn ngập niềm vui.

*

Chỉ cần có một ư-thức trách-nhiệm, quyết-tâm phục-vụ, nhất là tinh-thần dấn thân, dám hy-sinh, người nào như chúng tôi cũng có thể làm được những ǵ hữu-ích hơn, hơn là chỉ chờ lệnh Trên mà quá nhiều khi không có lệnh Trên hoặc chính Cấp Trên cũng không biết phải ban-hành lệnh ǵ.

Riêng trong vụ Tết Mậu-Thân ở Pleiku, Biên-Tập-Viên Nguyễn Văn Độ và Phó Thẩm-Sát-Viên Ngô Văn Quận đă cùng sát cánh với tôi, quần-quật suốt đêm mà vẫn chu-toàn nhiệm-vụ ban ngày cả một tháng trời như trên...

 

LÊ XUÂN NHUẬN