CHUẨN-TƯỚNG HUỲNH THỚI TÂY

 

 

MỘt hôm, vào đầu tháng 3 năm 1975, tôi được Bộ Tư-Lệnh Cảnh-Sát Quốc-Gia/Ngành Đặc-Biệt gọi vào mà không cho tôi biết trước lư-do hay mục-đích ǵ.

Cũng được xe-hơi dân-sự đón từ phi-trường, nhưng đến văn-pḥng của Trưởng Ngành Đặc-Cảnh Trung-Ương th́ viên thiếu-tá bí-thư mời tôi qua gặp Trung-Tá Phạm Văn Ca, Giám-Đốc E2 (Nha Phản-T́nh-Báo/Nội-Chính), theo lệnh của Chuẩn-Tướng Huỳnh Thới Tây.

Tôi đă từng cùng Trung-Tá Ca đi tu-nghiệp về “Chống Khuynh-Đảo” tại Úc-Đại-Lợi vào năm 1970 nên quen thân nhau.

Ca bảo tôi:

‒ Ông Tướng muốn biết trong thời-gian qua anh có làm ǵ sai trái hay không. Anh hăy ngồi đây, viết bản tự-thuật, kể hết những ǵ mà anh thấy là khuyết-điểm, xong rồi hăy qua gặp ông.

*

Tôi ngồi ôn lại mấy việc lớn/nhỏ mà tôi nghĩ là có thể đă làm Tướng Tây bất-b́nh về tôi...

 

Trung-Tá Nguyễn Mâu

 

Trong một buổi họp các cấp Trưởng E (Giám-Đốc Nha tại CSĐB Trung-Ương và Nha CSĐB tại các Vùng), Đại-Tá Huỳnh Thới Tây hỏi về “Biệt-Đội Thiên Nga” cùng các cơ-cấu không thấy có ghi trong Sắc-Lệnh tổ-chức của Ngành. Tôi luôn thể tŕnh-bày về “Chiến-Dịch Đại Phong” và “Kư-Giả Tự Do”.

 

Chiến-Dịch Đại Phong” là tên gọi của một phương-thức hoạt-động, theo đó th́ nhân-viên Đặc-Cảnh sử-dụng người chỉ-điểm, là cán-bộ/bộ-đội/cơ-sở Việt-Cộng bị bắt mà tự-nguyện hợp-tác với ta, bằng cách ngụy-trang và tạo ngụy-tích cho đương-nhân không bị công-chúng, nhất là đối-phương, nhận ra.

Kư-Giả Tự Do” là một/vài viên-chức Đặc-Cảnh hoặc cảm-t́nh-viên của Ngành, có năng-khiếu viết báo, làm phóng-sự, được giao nhiệm-vụ bí-mật trà-trộn vào giới kư-giả hiện đang ào-ạt săn tin giật gân, trong đó có nhiều phần-tử phản-chiến, thân-Cộng và cả là cộng-sản trá-h́nh. Ngành can-thiệp với Bộ Thông-Tin, cấp “Thẻ Kư-Giả” cho họ, để pḥng có ai thắc-mắc th́ đưa ra cho họ xem. “Tự Do” nghĩa là gửi bài đăng trên bất-cứ báo nào, không hẳn là cộng-tác-viên nhất-định của một báo nào.

 

Tôi đă thật-t́nh và vô-t́nh nói rằng đó là những sáng-kiến của Trung-Tá Nguyễn Mâu.

 

Đại-Tá Tây ném mạnh cây bút xuống bàn, dằn giọng:

‒ Tôi là Huỳnh Thới Tây; làm việc với tôi th́ hăy chỉ biết có tôi; tôi không cần biết Nguyễn Mâu là ai.

 

Việc Thăng-Thưởng Nhân-Viên

 

Một lần khác, cũng họp tham-mưu như trên, bàn về vai tṛ của “Cán-Bộ Điều-Khiển” (Case Officer: Điệp-Trưởng) trong các công-tác xâm-nhập (nguời của ta, do ta xây-dựng rồi cài vào hàng-ngũ địch) và nội-tuyến (người của địch, được ta móc-nối, sử-dụng làm tay-trong cho ta).

Đại-Tá Tây ngỏ ư muốn nâng-đỡ giới này.

Tôi lấy tư-cách là người thực-sự đi sát và hiểu-biết nội-t́nh tại chỗ, tŕnh-bày:

‒ Trước đây, Người Bạn Đồng-Minh đă nghĩ đến việc cấp một ngân-khoản phụ-trội hàng tháng cho tất cả viên-chức Ngành Đặc-Biệt, nhưng bên Cảnh-Sát Sắc-Phục phản-đối, nên việc không thành. Theo tôi, đáng khuyến-khích nhất là Cán-Bộ Điều-Khiển, như đại-tá vừa nêu ra. Nhưng đa-số Cán-Bộ Điều-Khiển th́ là hạ-sĩ-quan.

“Nếu dùng sĩ-quan th́ không những dễ-dàng hơn trong việc tiếp-xúc và nhờ-vă sự giúp-đỡ của người khác, mà c̣n có nhiều uy-tín và được tin-tưởng hơn đối với chính mật-viên của ḿnh. Nhưng sĩ-quan Cảnh-Sát Đặc-Biệt th́ đa-số đều mong được giữ chức-vụ chỉ-huy, mà khi đă là cấp chỉ-huy rồi th́ họ lại mong được qua Sắc-Phục, hay nói đúng hơn là họ mong được hưởng những lợi-lộc như bên Sắc-Phục. Thí-dụ, ngay cả khi đă được cấp một chiếc xe Jeep rồi, mà xe lại có màu sơn và mang bảng số của xe thường-dân, th́ họ vẫn thấy thua-kém xe Jeep sơn 2 màu lục+trắng của Cảnh-Sát (Sắc-Phục), v́ bên Sắc-Phục vẫn được dân-chúng nể-sợ và dành cho nhiều ưu-tiên hơn.

“C̣n muốn tưởng-thưởng các hạ-sĩ-quan CBĐK hữu-công th́ cách xứng-đáng nhất là thăng cấp cho họ; nhưng họ vẫn nằm ở dưới các Trưởng G  (Pḥng), Trưởng H (Ban), nên họ c̣n lâu mới được thăng lên sĩ-quan.”

 

Đại-Tá Tây dằn mạnh cây bút xuống bàn, thốt lên một tiếng chửi thề, bỏ ra khỏi pḥng.

 

Mọi người lặng im, lo sợ giùm tôi. Trung-Tá Nguyễn Văn Thuận, Trưởng D3 (Phụ-Tá Chuyên-Môn của Trưởng Ngành ĐB Trung-Ương) đưa tay ra dấu cho tôi chú ư đến anh. Trước kia, anh cũng đi Úc cùng chuyến với Ca và tôi.

Thuận nói:

– Mọi sự thưởng/phạtthăng ai, giáng aiđều nằm trong tay của ông. Nếu anh xin ông ban ơn đặc-cách thăng cấp cho các phần-tử hữu-công, th́ ông sẽ mát ḷng hơn.

 

Hệ-Thống Liên-Lạc Cảnh-Sát H́nh-Sự

 

Trong vụ phi-cơ “Air Vietnam” (xem Trần Phước Thành) bị nổ lựu-đạn tại Phi-Trường Phú Bài, Huế, khi tôi biết được thủ-phạm là Nguyễn Cửu Viết, tôi liền gửi điện cho Bộ Chỉ-Huy CSQG Quận liên-hệ tại Sài-G̣n, là nơi cư-ngụ của một người bạn của thủ-phạm (mà theo tin-tức tôi nhớ từ hồi c̣n ở Vùng II th́ Viết đă nhờ chính người bạn này t́m-kiếm cho y một quả lựu-đạn) yêu-cầu trong đó chấp-cung “người-bạn” ấy.

Đại-Tá Tây cho rằng tôi đă vượt quyền, không tŕnh lên ông là cấp trên, để ông ra lệnh cho các cấp dưới hữu-trách ở địa-phương khác thi-hành.

 

Theo tôi th́ đây là thủ-tục h́nh-sự; tôi, với tư-cách H́nh-Cảnh-Lại (danh-xưng mới, trước kia là Tư-Pháp Cảnh-Lại), Phụ-Tá Biện-Lư (Công-Tố-Viên) của Ṭa Án Sơ-Thẩm, tại Đà-Nẵng (tôi cũng là Phụ-Tá Chưởng-Lư của Ṭa Án Thượng-Thẩm Vùng I, tại Huế), tôi có thể phát lệnh truy-nă, trực-tiếp nhờ sự tiếp tay của các H́nh-Cảnh-Lại khác (Trưởng Ngành Đặc-Cảnh Khu, Tỉnh, Thị, Quận, v.v...) trên khắp nước, trong những vụ án cần được khẩn-cấp tầm+tra.

Huống chi CSQG của Việt-Nam Cộng-Ḥa đă là Hội-Viên của Cảnh-Sát Quốc-Tế (InterPol).

Trong một số trường-hợp khẩn-cấp các H́nh-Cảnh-Lại c̣n có thể liên-lạc phối-hợp hoạt-động với nhau, không những vượt quản-hạt hành-chánh trong một nước, mà c̣n có thể vượt cả biên-giới quốc-gia.

 

Cấp-Hiệu CSQG cho Thám-Sát Đặc-Biệt

 

V́ đă huy-động Thám-Sát Đặc-Biệt (vốn là PRU= Provincial Reconnaissance Unit) đi hoạt-động chung với Cảnh-Sát Dă-Chiến, Cảnh-Sát Sắc-Phục, và cả Nghĩa-Quân, Địa-Phương-Quân, nên tôi đề-nghị với Đại-Tá Nguyễn Xuân Lộc, Chỉ-Huy-Trưởng CSQG Khu I, và đă được ông chấp-thuận, cho một số cấp chỉ-huy của Thám-Sát Đặc-Biệt tại Vùng I được mang cấp-hiệu CSQG, để có uy-tín đối với các đơn-vị bạn mỗi khi đi phối-hợp hành-quân.

Họ mặc sắc-phục Cảnh-Sát Dă-Chiến, đội mũ-nồi bằng nỉ màu lục của Thám-Sát Tỉnh (PRU) cũ, nhưng cấp chỉ-huy không mang dấu-hiệu ǵ để các cơ-quan đơn-vị bạn nhận biết rơ-ràng.

Nay th́ tại Vùng I họ được mang thêm cấp-hiệu CSQG: Chỉ-Huy-Trưởng Liên-Đội Thám-Sát Đặc-Biệt Khu I mang cấp-hiệu thiếu-tá. Chỉ-Huy-Phó của đơn-vị này mang cấp-hiệu đại-úy. Các Chỉ-Huy-Trưởng của Đội Thám-Sát Đặc-Biệt thuộc các Tỉnh/Thị trong Vùng I cũng mang cấp-hiệu đại-úy.

Đại-Tá Tây cho rằng tôi đă lạm quyền, v́ Quyết-Định của Đại-Tá Lộc là do đề-nghị của tôi.

 

Riêng về việc này th́ tôi tự nhận là đă xúi ẩu để Đại-Tá Lộc chấp-thuận, v́ nếu chờ-đợi Trung-Ương th́ chắc khó có kết-quả, bởi lẽ Thám-Sát Đặc-Biệt chưa có quy-chế thực-thụ CSQGkhông có cấp-bậc, chỉ có chức-vụ và c̣n hưởng lương theo mức cố-định từ thời c̣n ở dưới quyền của CIA. Vả lại, việc mang cấp-hiệu này chỉ có giá-trị đối với 2 viên-chức tại cấp Vùng, và một viên-chức tại mỗi Tỉnh/Thị, và chỉ trong khi tham-gia hành-quân phối-hợp mà thôi.

 

Một Khẩu K-59 Tước Được của VC

 

Trong một cuộc hành-quân, Sở Đặc-Cảnh Tỉnh Quảng-Nam có tịch-thu được của Việt-Cộng một khẩu súng lục mới lạ, Địa-Phương chưa thấy lần nào.

Thiếu-Tá Chánh-Sở Lâm Minh Sơn báo-cáo lên tôi, tôi báo-cáo lên Bộ Tư-Lệnh/Ngành Đặc-Biệt Trung-Ương.

(Lệnh trên ban xuống từ trước là trong trường-hợp tương-tự th́ hăy chụp ảnh, mô-tả đặc-điểm h́nh dáng khẩu súng để xem nó thuộc loại nào.)

Sau đó, tôi nhận được lệnh nạp tŕnh chiến-lợi-phẩm ấy lên Trung-Ương.

Gặp lúc có một cuộc họp tại Ngành Đặc-Cảnh Trung-Ương, tôi được mời vào tham-gia.

Sau phần thuyết-tŕnh tổng-quát của tôi, Chuẩn-Tướng Huỳnh Thới Tây hỏi tôi về khẩu súng trên.

Tôi có mang theo bản sao của tờ báo-cáo kèm theo h́nh-ảnh mô-tả của khẩu súng lụcgửi rồi nhưng chắc chưa đến tay ôngnên tôi lấy ra đưa cho ông xem. Tướng Tây đọc báo-cáo và nh́n h́nh-ảnh, xong hỏi khẩu súng đâu rồi, hăy trao cho ông.

 

Tôi đâu có khẩu súng ấy mà trao.

Số là Đặc-Cảnh ở Tỉnh đồng-thời cũng có báo-cáo kết-quả hành-quân lên Tỉnh, nên viên Tỉnh-Trưởng sở-tại đ̣i xem khẩu súng ra sao. Thấy khẩu súng quư, v́ mới bắt được lần đầu, viên đại-tá Tỉnh-Trưởng bèn giữ lại, nói là mượn xem ít hôm. Liền đó, gặp dịp Tổng-Thống Nguyễn Văn Thiệu ra thăm Quảng-Nam, viên Tỉnh-Trưởng sở-tại đưa khẩu súng ấy ra khoe; và thấy Tổng-Thống tỏ ư thích nó nên viên Tỉnh-Trưởng tặng luôn.

 

Thường th́ chúng tôi báo-cáo tóm-tắt sự-việc ngắn gọn ra ở phần trước, c̣n các chi-tiết phụ-thuộc th́ ghi ra ở phần sau, với các tài-liệu liên-hệ kèm theo.

Do đó, tôi đáp (như có ghi ở phần sau báo-cáo):

– Tŕnh thiếu-tướng, Tổng-Thống đă lấy khẩu súng ấy rồi.

 

Nhưng Chuẩn-Tướng Tây chưa đọc phần sau của bản báo-cáo, không hỏi chi-tiết làm cách thế nào mà khẩu súng ấy lại đến thấu tay Tổng-Thống; ông nghĩ là tôi đă “qua-mặt” ông, tự ư vượt cấp tâng công trực-tiếp với vị Nguyên-Thủ Quốc-Gia.

Ông tức, gằn giọng:

– À, anh đă muốn “kiếm điểm” trực-tiếp với Tổng-Thống th́ từ nay trở đi có ǵ anh cứ lên thẳng Tổng-Thống, đừng cần thằng này nữa nghe!

 

Vài Ngoại-Lệ

 

Tôi nghĩ cũng cần báo-cáo cả những việc-làm ra ngoài nguyên-tắc, phần th́ để tỏ là ḿnh thành-thật, phần th́ để pḥng Cấp Trên đă biết cả rồi (?).

 

1. Đời công: Tôi đă tự-ư thành-lập một “Pḥng T́nh-H́nh” (không có trong sơ-đồ tổ-chức chính-thức của Ngành), để nhân-viên thay phiên nhau cùng làm việc 24 giờ/7 ngày với tôi, bắt cả nhân-viên trực máy tại các Tỉnh/Thị cũng cùng ở trong t́nh-trạng sẵn-sàng làm việc bất-cứ lúc nào liên-tục suốt ngày+đêm như tôi.

2. Đời tư: Có lần một viên Thanh-Tra Trung-Ương ngỏ ư muốn xem sinh-hoạt ban đêm tại Đà-Nẵng. Trong thời-gian đó, Trung-Tướng Ngô Quang Trưởng cấm các sĩ-quan quân-nhân không được đến khiêu-vũ tại các vũ-trường, nên các Tỉnh/Thị-Trưởng cấm chung mọi người, mặc dù các chủ tiệm-nhảy đă được chính-quyền cấp cho giấy phép hành-nghề. Tôi đă đưa viên Thanh-Tra ấy vào một pḥng trà+ca+vũ+nhạc; gặp lúc không có nhân-viên Cảnh-Sát Sắc-Phục, các cô vũ-nữ đă ào ra sàn, ông cũng ôm eo một cô lả-lướt như ai.

*

Tôi nhờ đả-tự-viên tại văn-pḥng E2 đánh máy, xong kư tên, đưa bản Tự Thuật ấy cho Trung-Tá Phạm Văn Ca. Anh mang ngay vào tŕnh cho Chuẩn-Tướng Huỳnh Thới Tây.

Lát sau, Ca trở lại, nói rằng Ông Tướng đang bận, bảo tôi tiếp-tục tường-tŕnh các hoạt-động tại các Tỉnh/Thị thuộc Miền Trung.

*

Công-việc của tôi không phải chỉ là gửi+nhận công-văn & công-điện và đi thanh-tra, b́nh-thường như một số cấp chỉ-huy trung-gian khác, nhất là cấp Vùng.

 

Tôi đă tích-cực thực-hiện công-tác an-ninh & phản-gián của chính cấp Vùng. Có như thế mới xứng-đáng với sự hiện-diện và hiện-hữu của một cơ-quan cấp Vùng.

Đồng-thời tôi cũng ḥa-nhập hoạt-động với các địa-phương, góp phần cụ-thể cùng họ vượt khó, tiến nhanh.

 

Tôi chỉ ghi lại một số sự-việc thí-dụ mà thôi. Tính từ Quảng-Trị vào đến Quảng-Ngăi. (Đă viết trong cuốn hồi-kư “Về Vùng Chiến-Tuyến [xem tham-chiếu] nên không nhắc lại ở đây.)

 

 Tôi đưa bản thảo nhờ đả-tự-viên đánh máy giùm, xong nghĩ là ḿnh cũng nên ghi ra những ǵ mà các thuộc-viên có thể hiểu lầm, dẫn đến bất-măn, xuyên-tạc ǵ chăng.

 

Đại-Úy Cao Viết Song của Tỉnh Quảng-Tín

 

Không hiểu v́ sao mà Đại-Úy (sau này là Thiếu-Tá) Lâm Minh Sơn, Chánh Sở Đặc-Cảnh Tỉnh Quảng-Nam, và Đại-Úy Cao Viết Song, Chánh Sở Đặc-Cảnh Tỉnh Quảng-Tín, được Bộ Tư-Lệnh CSQG thuyên-chuyển vào Sài-G̣n; xong rồi Sơn được trở lại với trách-vụ cũ, c̣n Song th́ không.

Nhân dịp vào Bộ Tư-Lệnh, tôi hẹn với Song hăy đến gặp tôi, để tôi dẫn vào tŕnh-diện và xin với Đại-Tá Huỳnh Thới Tây, Trưởng Ngành Đặc-Cảnh Trung-Ương, cho anh trở lại nhiệm-sở cũ.

Nhưng Song trễ hẹn.

 

Tôi chỉ có thể nhân lúc báo-cáo thành-quả công-tác mà xin cho Song.

Tôi vào gặp Đại-Tá Tâynhư một diễn-viên xuất-hiện trên sân-khấu vào một lúc nào đó nhất-định trong một vở tuồngchứ đă ra khỏi pḥng-giấy của ông rồi, đă đóng xong vai tuồng của tôi rồi, th́ diễn-viên-tôi không thể tự-dưng vào lại sân-khấu. Tôi không thể nào trở lại, vào gặp bất-thường mà xin cho Song, bởi lẽ Trưởng Ngành Đặc-Cảnh Trung-Ương bận rất nhiều việccó lần tôi thấy buổi chiều ông vẫn ở lại làm việc cho đến trời đêmvả muốn vào gặp th́ phải tŕnh xin phép trướcmà tôi th́ không phải là một người thân-cận của ông. Thế thôi.

 

Đại-Úy Nguyễn Văn Tuyên của E Khu I

 

V́ Đại-Úy X, Chánh Sở Nghiên+Kế tại E6 (Ngành Đặc-Biệt Khu I) của tôi, được Đại-Tá Nguyễn Xuân Lộc, Chỉ-Huy-Trưởng CSQG Khu I, cử đi làm CHT/CSQG một Quận trong Vùng, tôi chọn một trong các đại-úy giảng-viên tại F4 (Trung-Tâm Huấn-Luyện T́nh-Báo Căn-Bản Khu I), là các sĩ-quan chưa giữ chức-vụ chỉ-huy, lên thay.

Tôi không quen biết ai, mà chỉ xét qua hồ-sơ cũng như nhận-xét của cấp chỉ-huy trực-tiếp là Trưởng F4, thấy họ đều tốt như nhau, nên tôi chọn Đại-Úy Nguyễn Văn Tuyên. Tuyên là người có nét chữ viết tay khá đẹp, viết nhanh như tốc-kư (pḥng khi tôi cần đọc gấp cho anh viết một văn-bản ǵ), và là tín-đồ Đạo Ki-Tô (để chứng-tỏ là ḿnh không kỳ-thị aiNgay chính một viên vệ-sĩ và hai viên tài-xế của tôi, tôi cũng chọn người theo Đạo Kitô).

 

Nhân dịp cuối năm, có đợt thăng-thưởng chung cho mọi người, tôi đề-nghị cho anh lên thiếu-tá.

Tôi đích-thân thảo một Phiếu Tŕnh đặc-biệt, bảo Tuyên cho đánh máy ngay, ghi số, đóng dấu, rồi trao tận tay cho tôi kư, để sáng hôm sau tôi mang vào Sài-G̣n, định sẽ nhân lúc tường-tŕnh công-việc với Đại-Tá Huỳnh Thới Tây th́ trao cho ông mà xin cho Tuyên.

Rồi tôi lo làm hồ-sơ thuyết-tŕnh đến khuya, sáng lại là lên phi-cơ, vào gặp Trưởng Ngành Đặc-Cảnh Trung-Ương.

Khi tôi đă làm xong việc tại Bộ Tư-Lệnh/Ngành Đặc-Biệt, nhân-viên biệt-phái tiếp-phát văn-thư tại Sài-G̣n mới t́m đến nơi tôi tạm-trú ở Sài-G̣n mà trao Phiếu Tŕnh nói trên.

 

Cũng như trường-hợp của Cao Viết Song, tôi không thể nào vào lại, xin riêng cho Nguyễn Văn Tuyên. Hồ-sơ (b́nh-thường) đề-nghị thăng cấp cho anh, nằm chung danh-sách với các ứng-viên khác, đă không qua lọt hội-đồng tuyển-lựa b́nh-thường tại Nha Viên-Chức/Tiếp-Trợ, v́ không có kèm Phiếu Tŕnh đặc-biệt của tôiđáng lẽ, nếu có, th́ có bút-phê chấp-thuận đặc-biệt của Trưởng Ngành rồi.

 

Một Đại-Úy Muốn Có Chức-Vụ Chỉ-Huy

 

Có một đại-úy, tôi không nhớ tên, trong số các giảng-viên tại F4, có vợ là người quen thân với vợ của Đại-Tá Chỉ-Huy-Trưởng CSQG Khu I, đă nhờ bà này xin cho chồng ḿnh được giữ chức-vụ chỉ-huy.

Đại-Tá Nguyễn Xuân Lộc ngỏ ư với tôi.

 

Tôi hứa là sẽ thu-xếp giùm.

Nhưng đối với Ngành Đặc-Cảnh th́ việc đề-cử trách-vụ có phần khó-khăn hơn bên Sắc-Phục.

Ở Bộ Tư-Lệnh Cảnh-Sát Quốc-Gia, hồi đó, có sự thi-đua hoàn-tất bổ-nhiệm, ổn-định chức-vụ, giữa các Khối, Nha, Sở, Pḥng; từ Trung-Ương xuống các địa-phương.

Trưởng Ngành Đặc-Biệt tại Bộ Tư-Lệnh không muốn bị chê là ḿnh làm chậm, hoặc không chính-xácnếu cứ thường-xuyên thay-đổi phương-vị người này, kẻ kia, nếu không có ǵ khẩn-thiếttức là xáo-trộn hệ-thống quản-trị, thống-kê, kế-toánv́ mỗi chức-vụ (có hưởng phụ-cấp) đều cần được hợp-thức-hóa bằng một Nghị-Định của Bộ/Trung-Ương.

 

Rất tiếc là măi rất lâu tôi vẫn chưa thể đề-cử anh được vào một vị-trí chỉ-huy nào, v́ chưa có chỗ nào khuyếtđiều này hẳn là không làm vừa ḷng bà vợ, và ngay cả cấp chỉ-huy trực-tiếp hàng ngang của tôi tại Vùng này...

 

Cựu Trung-Tá Hoàng Viết Th́n

 

Người Bạn Đồng-Minh trao cho tôi một đơn xin việc của Ông Hoàng-Viết-Th́n, nhờ tôi cung-cấp thêm những tin-tức cần-thiết ngoài phần lư-lịch cá-nhân đă khai trong đơn. Ferguson nói thêm:

Th́n trước đây cũng là một Giám-Đốc Ngành Đặc-Cảnh cấp Vùng.

Anh tưởng tôi không nhớ, hay là anh muốn ḍ xem phản-ứng của tôi? Đây là một việc tuy dễ làm nhưng khó xử cho tôi.

Thưở ấy, Chính-Quyền Trung-Ương bắt đầu leo thang biệt-phái quân-nhân qua Cảnh-Lực, gây nên những xáo-trộn lớn trong Ngành Áp-Pháp của Việt-Nam Cộng-Ḥa.

Cảnh-nhân nguyên gốc vốn có ngạch-trật và cấp-hiệu riêng, mặc dù bị Bộ Nội-Vụ kỳ-thị nên ít và chậm thăng-thưởng, nhưng không bị ai so-sánh ngạch-trật của ḿnh với cấp-bậc bên Quân-Lực để đánh giá hơn/thua. Bây giờ th́ mọi cảnh-nhân đều phải xếp lại thứ-hạng theo cấp-bậc quân-sự và mang cấp-hiệu quân-nhân; mà quân-nhân biệt-phái th́ đông gấp bội phần và có cấp-bậc cao hơn rất nhiều nên chiếm đa-số chức-vị chỉ-huy; ngoài ra, quân-nhân biệt-phái vẫn mặc quân-phục và mang cấp-hiệu nền đen, trong lúc cảnh-nhân nguyên-căn th́ mặc cảnh-phục và mang cấp-hiệu nền lục; lại nữa, cảnh-nhân quân-lai th́ được xưng/hô cấp-bậc y như quân-nhân, c̣n cảnh-nhân nguyên-căn th́ phải kèm thêm hai tiếng “cảnh-sát”, thí-dụ “Đại-Tá Cảnh-Sát Cao Xuân Hồng”; do đó, dù là ngang cấp ngang chức, mà v́ có sự phân-biệt nên cảnh-nhân nguyên-căn bị kém giá-trị rơ-ràng.

Trung-Tá Hoàng Viết Th́n, nguyên là Sĩ-Quan Thuyết-Tŕnh tại Bộ Tổng-Tham-Mưu QLVNCH, biệt-phái qua CSQG, được cử ra làm Giám-Đốc Đặc-Cảnh Vùng II thay tôi; c̣n tôi trụt xuống làm Phó cho Th́n.

Tôi th́ dù ơ cương-vị nào bao giờ cũng đem hết khả-năng, kinh-nghiệm, và thiện-chí của ḿnh ra mà phục-vụ. Tôi chống chính-sách quân-cách-hóa Cảnh-Lực, chứ không phải chống cá-nhân quân-nhân biệt-phái nào, nếu họ là những người có đức-độ và tài-năng. Tôi đă tận-t́nh góp ư với Th́n trong những vấn-đề đặc-thù của Ngành Áp-Pháp, để giúp ảnh làm tṛn trách-vụ, là trách-vụ chung, và tránh lỗi-lầm. Nhưng, nghe theo hay không là một chuyện khác.

Để xác-chứng quyền-lực của ḿnh sau khi đáo-nhiệm Tư-Lệnh Cảnh-Lực Quốc-Gia, một hôm Đại-Tá (về sau là Thiếu-Tướng) Nguyễn Khắc B́nh đến thị-sát Bộ Chỉ-Huy Cảnh-Sát Quốc-Gia Vùng II cũng là nhiệm-sở của Th́n và tôi.

Trong lễ tiếp-đón, tất cả các Chỉ-Huy-Trưởng Cảnh-Lực Tỉnh/Thị trong Vùng đều về tập-trung trong sân trụ-sở cùng với toàn-thể các cấp viên-chức của Bộ Chỉ-Huy Cảnh-Lực Vùng.

Khi xe của Đại-Tá B́nh được đoàn hộ-tống hướng-dẫn từ phi-trường đến đậu trước cổng trụ-sở, Đại-Tá Chỉ-Huy-Trưởng Vùng, vốn là cảnh-nhân nguyên-căn, lại mới tiếp-đón Cấp Trên theo lối nhà-binh lần đầu nên c̣n giữ thế chừng-mực, th́ Th́n đă rời chỗ đứng của ḿnh trong sân, lấn bước viên Chỉ-Huy-Trưởng Vùng địa-phương, ra cổng chào đón, rồi sánh vai B́nh vừa chuyện-tṛ thân-mật vừa tiến vào sân, mặc viên Chỉ-Huy-Trưởng Vùng sở-tại im-lặng như một cái bóng thừa đi kèm một bên.

 

Về sau, có một lần Ngài Robert Grainger Ker Thompson được Tổng-Thống Hoa-Kỳ cử qua Việt-Nam t́m hiểu t́nh-h́nh tại chỗ, để giúp Hành-Pháp Hoa-Kỳ có thêm căn-bản hầu dễ quyết-định chính-sách đối với Việt-Nam Cộng-Ḥa, trong cũng như sau Ḥa-Hội Paris; và Robert Thompson đă chọn đến thu-thập thêm những dữ-kiện và nhận-định mới+lạ, về các vấn-đề dân-t́nh và chính-t́nh, tại Bộ Chỉ-Huy Cảnh-Lực Vùng II này.

Tôi đă tự ḿnh t́m hiểu từ lâu, và đă đọc được bản tài-liệu gốc về “Ấp Chiến-Lược”, nên biết rơ Sir
Robert Thompson là “ông tổ” của Kế-Hoạch ấymà học-tṛ là Thiếu-Tướng Mỹ Edward Lansdale đă đem qua đây dạy lại cho anh+em Diệm+Nhu. Thompson đến đây lần này là để đánh giá chiến-tranh du-kích, chiến-tranh rừng núi, chiến-tranh tiêu-haocủa cộng-sản Việt-Namlà sở-trường và quan-tâm đặc-biệt của ông, chứ không phải chỉ chú-trọng về khả-năng chiến-tranh diện-địa của Quân-Lực Việt-Nam Cộng-Ḥa, mà vai tṛ sắp chấm dứt nay mai. Tôi thảo bản thuyết-tŕnh cho Bộ Chỉ-Huy CSQG và Ngành Đặc-Cảnh, và cũng dự-trù sẽ gặp riêng để tŕnh-bày ư-kiến với Thompson.

Thế nhưng Trung-Tá Th́n, ỷ rành tiếng Anh, đă giành phần của Đại-Tá Chỉ-Huy-Trưởng Cảnh-Lực Vùng sở-tại mà thuyết-tŕnh và đối-đáp từ đầu đến cuối với Thompson, không để cho người chủ-nhà, lăo-luyện trong nghề, có dịp đóng-góp một ư-kiến nào. Bản thảo tài-liệu thuyết-tŕnh của tôi đă bị loại bỏ từ đầu.

Kết-quả là Sir Robert Thompson, trong một sứ-mệnh trọng-đại như thế, đă chỉ nghe lại những quan-điểm thuần-túy quân-sự của Bộ Tổng Tham-Mưu, mà Th́n xin được, để dựa vào đó mà nói xuôi theonhững điều mà mọi giới-chức Hoa-Kỳ không cần đến đây cũng đều đă có nghe trước cả rồi.

 

Để có tư-cách Sĩ-Quan Cảnh-Sát Tư-Pháp [Tư-Pháp Cảnh-Lại hoặc H́nh-Cảnh-Lại], một yếu-tố cần-thiết về mặt pháp-lư trong hoạt-động của Ngành Đặc-Cảnh, tôi đề-nghị Th́n lập thủ-tục ra tuyên-thệ trước pháp-viện, như tôi đă làm. Th́n lắc đầu:

– Tôi là sĩ-quan cao-cấp Quân-Lực biệt-phái, không phải dân-sự như các anh!

 

Ngành Đặc-Cảnh có hệ-thống tổ-chức, điều-hành, và quản-trị riêng, theo hệ-thống dọc. Nhưng, trong những hoạt-động có liên-quan trực-tiếp đến quần-chúng một cách công-khai, Trưởng Ngành Đặc-Biệt phải nấp đằng sau, hoặc hành-sử tư-cách Phụ-Tá Đặc-Biệt của, Tư-Lệnh hoặc Chỉ-Huy-Trưởng Cảnh-Lực địa-phương, theo hệ-thống ngang thí-dụ: bắt, giam, lục-soát, tịch-thu, thẩm-vấn, truy-tố, v.v... Tư-cách Phụ-Tá Đặc-Biệt là một chức-năng đương-nhiên do Sắc-Lệnh của Chính-Phủ Trung-Ương quy-định. Khi hành-sử chức-năng ấy, Trưởng Ngành Đặc-Cảnh một mặt phải chấp-hành các luật-lệ hành-pháp, một mặt phải tuân-thủ các thủ-tục tư-pháp.

Trong tinh-thần đó, và để giản-dị-hóa thủ-tục giấy-tờ, tôi có in sẵn một mẫu “Giấy Giới-Thiệu” để dùng trong mọi trường-hợp cắt cử thuộc-viên đi thi-hành bất-cứ một công-tác ǵ. Ở phần chức-vị, tôi ghi là “Thừa Ủy-Nhiệm Chỉ-Huy-Trưởng Cảnh-Lực Vùng II” rồi mới tự-xưng tư-cách “Phụ-Tá Đặc-Biệt”, xong kư tên ḿnh, và đóng con dấu của Bộ Chỉ-Huy Cảnh-Lực Vùng sở-quan. Ở phần Ghi-Chú, tôi cẩn-thận ghi: “Giấy Giới-Thiệu này được dùng để (làm ǵ), và có hiệu-lực kể từ ngày (nào) đến ngày (nào)”. V́ sợ bị kẻ gian lợi-dụng, nhất là vào thời-gian ấy có nạn “bất phục-tùng” (tức trốn quân-nhiệm) nên tôi ghi thêm: “Giấy Giới-Thiệu này không được dùng để thay-thế Thẻ Căn-Cước của công-dân, Thẻ Hành-Sự của viên-chức, hoặc bất-cứ Chứng-Minh Thư nào.”

Th́n cũng sử-dụng mẫu “Giấy Giới-Thiệu” của tôi, nhưng sửa-đổi câu cuối ở phần “Ghi-Chú” nói trên.

 

Nhậm-chức được một thời-gian, Th́n liền đặt hẳn pḥng-giấy thường-trực và làm việc tại nhà tư, cùng đưa Đại-Úy Chánh Sở Tác-Vụ đến đó trực-tiếp làm việc riêng với nhau.

Những hiện-tượng ấy đă ghi một ấn-tượng sâu đậm trong ḷng mọi người. Nó nói lên cái thế mạnh của Th́n, của giới quân-nhân biệt-phái, và rơ-ràng là ảnh đă cố-ư hành-động như trên.

 

Thật ra, chỉ có những người v́ quá yêu nghề, hoặc không tham tiền, hoặc muốn yên phận, hoặc bị cầm chân, hoặc chưa có địp, nên mới ở lại với Ngành Đặc-Cảnh; c̣n những kẻ khác th́ chỉ mong được chuyển qua Cảnh-Sát Sắc-Phục, để có hy-vọng kiếm chút lợi-lộc riêng-tư.

Nếu trong một Tỉnh mà Tỉnh-Trưởng là vua, th́ Chỉ-Huy-Trưởng Cảnh-Lực cũng là một phó-vương.

Th́n không bằng ḷng với chức-vụ hiện có. Ảnh ḍm-ngó chiếc ghế Chỉ-Huy-Trưởng Cảnh-Lực Tỉnh sở-tại, nơi tọa-lạc trụ-sở của cơ-quan ḿnh. Ư-đồ ấy quá lộ-liễu nên tiết-lậu ra ngoài. Và viên trung-tá đương-kim tại-chức, sợ bị mất chỗ, nên phải tự-vệ. Và một trong những phương-thức tự-vệ đắc-sách nhất xưa nay vẫn là triệt-hạ tiềm-lực của đối-phương, nhất là khi mà đối-phương đă phạm sơ-hở rơ-ràng.

 

Một hôm, Đại-Tá Cao Xuân Hồng mời tôi vào pḥng-giấy, và dặn tùy-phái đừng để người khác vào quấy rầy. Ông hỏi tôi:

– Ông có biết lâu nay Trung-Tá Hoàng Viết Th́n làm những việc ǵ không?

– Tôi nghĩ là vẫn những việc thông-thường như tôi đă làm trước kia.

Viên Chỉ-Huy-Trưởng Cảnh-Lực Vùng II chỉ một chồng hồ-sơ để sẵn trên mặt bàn tiếp khách:

– Ông hăy đọc đi, rồi góp ư-kiến với tôi.

Đấy là những báo-cáo của một số nhân-viên thuộc Bộ Chỉ-Huy Cảnh-Sát Quốc-Gia Tỉnh Khánh-Ḥa, kèm theo là những bản sao “Giấy Giới-Thiệu” do Trung-Tá Th́n kư. Những “Giấy Giới-Thiệu” ấy đă được cấp cho một số nguời có tên ghi bằng chữ viết tay mà tôi nhận ra là chính thủ-bút của Th́n.

Đại-Tá Hồng gọi điện-thoại mời Trung-Tá Chỉ-Huy-Trưởng Tỉnh sở-tại đến, và dặn tùy-phái để cho người này vào, xong quay lại tôi:

– “Giấy Giới-Thiệu” là để cấp cho thuộc-viên mỗi lần cần liên-lạc, tiếp-xúc với các cơ-quan đơn-vị khác. Giấy ấy cũng được cấp cho Mật-Báo-Viên để khi cần th́ xuất-tŕnh trước nhà chức-trách. Có phải hồi trước ông làm như thế không?

– Vâng.

– Thế mà hiện nay người nào mang “Giấy Giới-Thiệu” này cũng được xem là cảnh-nhân, mà cảnh-nhân th́ được miễn quân-dịch. Trung-tá Th́n đă cấp cho các thanh-niên đến tuổi quân-nhiệm để họ khỏi đi làm nghĩa-vụ, và cấp cho cả các quân-nhân tại-ngũ để họ trả súng lại cho đơn-vị mà trở về nhà!

Viên đại-tá chỉ cho tôi đọc câu cuối ở phần “Ghi-Chú”: “Giấy Giới-Thiệu này được dùng để thay-thế Thẻ Căn-Cước, Thẻ Hành-Sự, và các loại Chứng-Minh-Thư khác.” Năy giờ tôi tưởng là câu ghi-chú cũ của tôi đă được dùng lại và vẫn c̣n y nguyên, bây giờ mới thấy là thiếu chữ “không”.

Đại-Tá Chỉ-Huy-Trưởng Vùng cầm tay tôi, nh́n thẳng vào mắt tôi mà hỏi:

– Ông hăy nói thật với tôi: ông có dính-dáng xa gần ǵ đến việc làm này không? Nếu có th́ tôi sẽ đỡ vớt cho ông, c̣n nếu không th́... ai làm nấy chịu!

– Tôi làm việc chung với ông từ bao lâu nay, tốt/xấu thế nào ông đă biết rơ tôi rồi.

– Tốt lắm! Thế th́ tôi sẽ để mặc cho Cảnh-Lực Tỉnh; phận-sự của họ th́ họ thi-hành!

 

Vừa lúc đó, viên Chỉ-Huy-Trưởng Cảnh-Sát Tỉnh Khánh-Ḥa gơ cửa bước vào, chào chúng tôi.

Viên đại-tá trưởng-thượng nói ngay:

– Ông Nhuận không liên-can ǵ đến những việc này!

Viên trung-tá kia nắm chặt tay tôi, lắc mạnh:

– Chính tôi cũng đă tin như thế mà!

Viên Chỉ-Huy-Trưởng Cảnh-Lực Tỉnh lấy lại chồng tài-liệu, nói tiếp:

– V́ kính-trọng đại-tá cũng như có thiện-cảm với Ông Nhuận nên tôi mới tŕnh riêng nội-vụ như thế này. Tôi cũng xin tŕnh thêm là mỗi “Giấy Giới-Thiệu” như thế bán ra hắn thu vào được ít nhất là một trăm ngh́n đồng; và bây giờ th́ Giấy ấy đă được lưu-hành ở cả các Tỉnh khác nữa. Vậy xin Bộ Chỉ-Huy Vùng hăy xem như chưa hề hay biết ǵ về vụ này.

 

Sau khi viên trung-tá Tỉnh ra về, viên đại-tá Vùng mời tôi ngồi nán lại, và cho mời Trung-Tá Hoàng Viết Th́n vào.

– Tôi đă có lần nào ủy-nhiệm cho trung-tá kư thay tôi trên các “Giấy Giới-Thiệu” để thay-thế cho Thẻ Căn-Cước, Thẻ Hành-Sự, hoặc các loại Chứng-Minh-Thư hay không?

– Thưa không.

– Thế th́ tại sao trung-tá lại ghi là “Thừa Ủy Nhiệm Chỉ-Huy-Trưởng Cảnh-Sát Quốc-Gia Vùng II”?

Th́n nghẹn-ngào không thể trả lời.

 

Việt-Nam Cộng-Ḥa có ba hệ-thống pháp-viện th́ Th́n bị cả “ba ṭa quan lớn” truy-tố: Ṭa Án Sơ-Thẩm địa-phương về các tội-danh “tiếm chức”, “lạm dụng quyền hành làm điều phi pháp”; Ṭa Án Quân Sự Thường-Trực thuộc Quân-Khu sở-tại về tội-danh “tán trợ bất phục tùng”; và Ṭa Án Quân-Sự Tại Mặt Trận trong Quân-Khu liên-hệ về tội-danh “tán trợ đào binh trong thời chiến”. Cả ba pháp-viện ấy đều đặt trụ-sở ngay tại thành-phố Nha Trang là nơi Th́n đang cư-ngụ và có nhiệm-sở của ḿnh.

 

Khi th́nh-ĺnh nhận được Trát Đ̣i, Th́n hốt-hoảng đang giữa đêm khuya vội lén-lút đắt vợ+con chạy trốn về Sài-G̣n, tŕnh-diện tại Bộ Tổng Tham-Mưu, để tránh ê mặt với mọi người ở ngoài này.

Trước t́nh-cảnh đó, tôi không c̣n biết nói ǵ.

Nếu Th́n chịu nghe lời tôi!

Về mặt tâm-lư: Quân-Lực có những đặc-tính riêng-biệt trong giới chuyên-môn của ḿnh; bởi thế, dù là Tiến-Sĩ hay Bộ-Trưởng mà mới chân-ướt chân-ráo bước vào quân-ngũ th́ cũng phải bắt đầu bằng cấp-bậc sĩ-quan hạ-đẳng, với chức-vụ khiêm-nhường tương-đương mà thôi. Thế nhưng, ngược lại, hầu như sĩ-quan Quân-Lực nào cũng tự thấy hễ ḿnh có lon lá lớn là đă đủ để đầu-hôm sớm-mai nhảy qua giữ vị-thế cao, ở các Phủ, Bộ, bất-cần kiến-thức và kinh-nghiệm trong các ngành/nghề chuyên-biệt của người.

Về mặt sự-lư: Nếu Th́n đă ra tuyên-thệ, đă là Sĩ-Quan Cảnh-Sát Tư-Pháp, đă làm quen với những thuật-ngữ, những thủ-tục pháp-lư, dù chỉ trên mặt giấy-tờ, th́ ít nhất ảnh cũng đă t́m hiểu dăm ba điều luật hiện-hành; điều đó hẳn đă giúp ảnh biết được những ǵ là trái luật, và những h́nh phạt thế nào. Một lời tuyên-thệ, dù chỉ tượng-trưng, cũng có giá-trị của một lời cam-đoan danh-dự, hẳn đă ngăn-chận tối-đa bản-năng và hành-động sai-trái của Th́n. Hơn nữa, với tư-cách Tư-Pháp Cảnh-Lại, Phụ-Tá Biện-Lư, hẳn Th́n đă có những giao-tiếp thường-xuyên với Công-Tố-Viên, th́, khi mới có dấu-hiệu bất-thường, hẳn ảnh đă được Biện-Lư xây-dựng kịp-thời; cùng lắm th́ hồ-sơ nội-vụ cũng đă được lặng-lẽ di-lư đến một Vùng/Quân-Khu khác, ngoài hoạt-vực của ḿnh, để ảnh có đủ th́-giờ tỉnh-táo sắp-xếp mọi điều, chứ đâu đến đỗi phải bị bất-ngờ, trốn chui trốn nhủi như thế bao giờ.

 

Cựu Trung-Tá Hoàng Viết Th́n quen thân với Thiếu-Tướng Nguyễn Khắc B́nh và nhiều giới-chức cao-cấp khác tại Bộ Tư-Lệnh CSQG.

Tôi thấy vấn-đề tế-nhị nên tránh dính vào, và đă chuyển tŕnh yêu-cầu của Ferguson lên Trung-Ương để tùy trong đó trả lời cho Người Bạn Đồng-Minh...

*

V́ mọi người rất sợ Thiếu-Tướng Nguyễn Khắc B́nh, không dám tŕnh ông nhiều hơn những ǵ ông đă chỉ-thị, nên Chuẩn-Tướng Huỳnh Thới Tây cũng theo cách đó, ít ai dám hỏi nhiều hơn những ǵ ông đă nói ra.

Tôi nhớ có lần Đại-Tá Tây ra lệnh cho Cảnh-Sát Đặc-Biệt toàn-quốc báo-cáo về vấn-đề “giành lấn đất-đai”. Các nơi đua nhau thu-thập tài-liệu về chuyện chủ đất tranh-tụng nhau về bất-động-sản, công-thổ, tư-điền. Tôi hỏi Nha T́nh-Báo (E1) là nơi phát ra lệnh ấy, th́ trung-tá Giám-Đốc Nha ấy cũng chỉ nhắc lại lệnh của Cấp Trên như thế mà thôi.

Riêng tôi tự nghĩ chủ-quyền đất-đai là một hộ-sự, không thuộc Cảnh-Sát Quốc-Giacoi về h́nh-sựhuống ǵ Ngành Đặc-Biệt là cơ-quan chính-sự. Chắc-chắn là việc Việt-Cộng nhân dịp ngưng bắn theo Hiệp-Định Paris mà lấn chiếm lănh-thổ ở vùng xôi-đậu, nên đă bảo riêng các Tỉnh/Thị tại Vùng I tường-tŕnh thêm về vụ này. Quả-nhiên, trong buổi họp tại Ngành Đặc-Cảnh Trung-Ương mà Đại-Tá Tây cho mời cả các Phụ-Tá Đặc-Biệt cấp Tỉnh/Thị tại Khu I vào dự, tất cả các Chánh Sở Đặc-Cảnh liên-hệ đều thuyết-tŕnh giống như tài-liệu cấp Vùng của tôi; lúc đó mới biết là đúng nhu-cầu của ông.

 

Do đó, tôi không biếtv́ hẳn Trung-Tá Ca cũng không hỏi nên không biếtthực-sự Chuẩn-Tướng Tây muốn tôi tŕnh-bày những ǵ.

*

Cuối cùng tôi được mời vào gặp Chuẩn-Tướng Huỳnh Thới Tây.

Ông cười hỏi tôi:

– Anh ngạc-nhiên lắm hả?

Tôi chưa biết phải nói ǵ th́ Trưởng Ngành Đặc-Cảnh Trung-Ương đă nói ngay:

– Chính tôi mới là người ngạc-nhiên, về anh.

“Ở Vùng I: Chánh Sở An-Ninh Quân-Đội đề-cao anh; Tham-Mưu-Trưởng Quân-Đoàn & Quân-Khu khen-

ngợi anh; Trung-Tướng Tư-Lệnh Ngô Quang Trưởng ban-thưởng Anh-Dũng Bội-Tinh cho anh 3 lần, 2 với ngôi sao bạc, 1 với ngôi sao vàng. Cộng chung, tại Vùng I, cũng như tại Vùng II, ngoại-trừ các sĩ-quan quân-đội biệt-phái qua, th́ anh là sĩ-quan Cảnh-Sát có nhiều huy-chương nhất, cả các loại của các quân-chủng bên quân-sự lẫn các loại của các Bộ bên dân-chính, và các loại huy-chương của Cảnh-Sát Quốc-Gia.

“Ở Trung-Ương: tôi hỏi các phụ-tá của tôi, Giám-Đốc các Nha, th́ không ai chê-trách ǵ anh, mà họ c̣n tỏ ra quư-mến anh.

“Tôi đă phái Trung-Tá Phạm Trọng Tú, Thanh-Tra-Trưởng, ra tận nơi ḍ xét về anh, nhưng không t́m thấy điều ǵ sai trái, chỉ toàn ưu-điểm mà thôi...”

 

Ông cười, khiến tôitừ chỗ thoạt đầu lo-ngại, tiếp đến ngạc-nhiên, rồi là vui-mừngcũng cười theo ông.

 

Rồi ông đứng dậy, khiến tôi cũng đứng dậy theo.

Ông kết-luận:

– Tôi chỉ trực-tiếp trắc-nghiệm, để anh tự ḿnh nói ra, rằng ḿnh đă có làm ǵ bậy-bạ hay không. Mà không th́ là tốt rồi. Thiếu-Tướng Tư-Lệnh [Nguyễn Khắc B́nh] cũng có đường dây kiểm-soát riêng, và cũng nhận thấy là anh có tài, có công, có tư-cách, đáng được tưởng-thưởng. Thiếu-Tướng đă ra lệnh thăng cấp cho anh vào “Ngày Cảnh-Lực 1-6-1975* này. Bộ Tư-Lệnh đă dự-trù sẽ bổ-nhiệm anh vào một chức-vụ nào đó, quan-trọng và xứng-đáng hơn cương-vị hiện-thời.

“Thôi, chúc mừng anh. Tiếp-tục cố gắng.

“Và vui-vẻ ghé Nha-Trang thăm gia-đ́nh nha!”

 

*Ngày ấy chưa đến th́ Việt-Nam Cộng-Ḥa đă tiêu-vong.

 

LÊ XUÂN NHUẬN  

 

Ghi chú:

        Cựu Chuẩn-Tướng Huỳnh Thới Tây, Trưởng Ngành Đặc-Biệt toàn-quốc (mà tôi gọi là Tư-Lệnh Đặc-Cảnh Trung-Ương), sau ngày mất nước, đau nỗi đau chung, đă lặng-lẽ ẩn ḿnh trong bóng tối, không xuất-hiện nơi công-cộng, không tuyên-bố, phát-biểu điều ǵ. 

        Ông mất tại Westminster, CA, USA, ngày