VẪN LÀ BỐ

 

Bố là h́nh ảnh không thể nào quên,          

Con vẫn thấy từ khi c̣n tấm bé,                     

Ngày ấy bố là ông bố trẻ,                                  

Thương con, chiều con kỷ niệm êm đềm.           

            

Bố làm mọi thứ cho con vừa ḷng,               

Kể những câu chuyện thần tiên cổ tích,  

Bố làm tṛ cười những khi con khóc,          

Bố làm đồ chơi cho con vui đùa.                

 

Bố làm ḅ, làm ngựa để kéo xe,

Cho con cưỡi mà bố không thấy mệt,            

Khi con chán bố đổi tṛ chơi khác,           

Tṛ chơi trốn t́m bố luôn thua con.            

 

Những điều đơn giản mà t́nh mênh mông,         

Con cảm nhận được t́nh yêu của bố,              

Đâu cần cuộc đời trải qua giông gío,             

Giữa đời thường cũng cần bố chở che.             

 

Dù mấy ḍng sông, dù mấy chuyến đ̣,

Ai đi hết được t́nh cha t́nh mẹ?

Những ḍng sông không bờ không bến đó,       

Con đi hoài chuyến đ̣ dọc, đ̣ ngang.

 

Các con của bố trưởng thành lớn khôn,

Cũng như bố, con làm cha làm mẹ,          

Bao nhiêu tuổi bố vẫn là bố trẻ,                         

Khi chơi đùa với lũ cháu bé thơ.                  

                     

Bố laị kể những câu chuyện ngày xưa,             

Những tṛ đùa trẻ con nào cũng thích,          

Ông nội, ông ngoại hồn nhiên vui tính,      

Lại làm ḅ, làm ngựa để cháu chơi.             

 

Th́ ra suốt đời vẫn là bố thôi,                              

Người bố của đàn con ḿnh yêu qúy,            

H́nh ảnh cháu như các con thời nhỏ,            

Bố thương con thương cháu chẳng rời xa.         

 

NguyỄn ThỊ Thanh DươnG