NỚC TRI MỒ MẸ

 

Con quỳ bn ni dòng sng
Bn t mồ Mẹ !
Trời i, nớc ngập trn ồng
Từng khc xng tri au lòng con trẻ.
Con mang trong ngời thịt xng của Mẹ
Chừ trng nớc lụt dng về
Con còn bn ni, Mẹ mất bn t,
Sng bao la vỗ, bốn bề Mẹ m ?


Ngy xa Mẹ chết, con khc mắt kh,
Chừ xng Mẹ tri, hồn con nớc lụt.
Nớc dng ngn ngụt
Cuốn mi tranh ngho.
Sng cuộn mang theo
Ngy vng bn Mẹ.


Con nhớ ngy xa tiếng con thỏ thẻ
òi i theo Mẹ nhm buổi chợ lng.
Mẹ dắt tay con qua xm, hoa vng
Nở ti bờ dậu.
Con ku : - "Mẹ i, tởng n bớm ậu"
Mẹ cời, bp chặt tay con.


Con nhớ những lối ờng mòn
Tru bò qua lại.
Buổi chiều n s, lũy tre nằm m nắng qui,

Con a với bng cau nghing.
Mẹ la : - "Coi chừng tối ngủ khng yn,
Giật mình con khc, b Tin bả buồn...".


Con nhớ những ma ma tun
Gi ng ko về lạnh buốt.
Trong lòng Mẹ, con nằm co rt,
Mẹ chuyền hi ấm tình thng
Con m giấc ngủ m trờng, Mẹ vui.


Con nhớ dòng sng m xui
Tri về Phố Hội.
Giặt o bn con Mẹ ngồi mỗi tối,
Con nhìn c ớp trng sao.
Mỗi lần sao chuyển ngi cao
Con a ngực nhỏ, sao vo hồn th.
Nhìn con, mắt Mẹ ầy m
Con òi Mẹ cõng, hờ ... Mẹ hò.


Chừ con về : nớc lũ, sng to
Xoy cửa, phng nh,
Xốc tri mồ Mẹ !
Xng theo dòng sng ngy xa ra bể
Vì chng lòng Mẹ : ại dng !
Mẹ sống lầm than cho con tình thng
Chừ Mẹ chết i, mồ tri nớc lụt.
Con quỳ bn ni, linh hồn t buốt

Mần rng m về bn t chừ, Mẹ i !


Qu hng nớc ngập tận trời
Hồn con khc suốt một ời khng ngui!...

 

              Hong Phong Linh