Chuyn TẦu Titanic             

 

 

Titanic...ngày xưa...Titanic!                             

Với chuyến hải hành định mệnh ban đầu. 

Mang hơn ngàn người ch́m xuống biển sâu,  

Cùng khối t́nh em thiên thâu bất diệt.            

 

Chuyện cũ rồi, ngỡ không c̣n ai biết!     

Bỗng hôm nay như sóng cuộn dâng cao, 

Chuyện đă lâu mà nước mắt nghẹn ngào

Cứ hiện ra hệt thửa nào đang sống.         

 

Ôi t́nh cờ mà thực là xúc động!                  

Anh lên tầu hành lư một con tim.                   

Trời xui đất khiến chẳng phải đi t́m                

Giữa mây nước, anh, em...đời lư tưởng.      

 

Em chối bỏ giầu sang cùng an hưởng,     

Tính tóan làm chi khi nhập cuộc chơi.

Hồn nhiên ca hát nhẩy múa tuyệt vời.  

Bất chấp mọi cản ngăn và nguy hiểm.        

 

Lầm người mẫu khỏa thân , em mầu nhiệm        

Ghi dấu thời gian để lại đời sau.                   

Anh vẽ đi! Thủng thẳng chớ ngại lâu!            

Hỡi chàng họa sĩ tài ba thương mến...                

 

Thế rồi tai ương bắt đầu xập đến,            

Tầu đụng tảng băng bị cắt làm đôi,            

Biết bao sinh linh hỏang hốt chơi vơi,  

Để càng lúc càng lâm vào tuyệt vọng.        

 

Em với anh luôn như h́nh với bóng,           

Luôn vẫy vùng, luôn bầy tỏ thương yêu. 

Mấy chiếc thuyền cấp cứu được bao nhiêu!

Trẻ thơ, thiếu phụ cũng nhiều tức tưởi.            

 

Thôi..."cát bụi lại trở về cát bụi"         

Cho khắp mọi người đâu phải riêng ta.    

Dang tay trước gió chẳng thể bay xa,        

Th́ đành chấp nhận, thế là vĩnh viễn!

 

Sau được vớt lên, em từ mặt biển                  

Cùng với nỗi buồn chẳng biết anh đâu!            

Em mơ màng tưởng lúc ở bên nhau        

Giá t́nh ḿnh hết mọi người cổ vơ.                

 

Giá một phút huy ḥang rồi xụp đổ... 

Cũng vui ḷng thỏa dạ phải không anh?

Bốn phía bây giờ nước biển vẫn xanh

Và em vẫn nhớ người t́nh muôn thuở.

 

          NguyỄn phú Long