THẠC-SĨ VŨ VĂN MẪU

& LỰC-LƯỢNG H̉A-HỢP H̉A-GIẢI DÂN-TỘC  

 

HÔM đó, tôi đến phi-trường Đà-Nẵng để xem phái-đoàn Ḥa-Hợp Ḥa-Giải Dân-Tộc từ Sài-G̣n ra, đồng-thời quan-sát hoạt-động của toán CSQG mới được nâng lên thành Cuộc tại phi-trường này, sau khi xảy ra hai vụ không-tặc nổ phi-cơ “Air Vietnam” – vụ trước kết-thúc ở Phú-Bài ngoài Huế, và vụ sau chấm dứt ở Phan-Rang nhưng xuất-phát từ Đà-Nẵng này.

 

Thiếu-Tá Tôn Thất Lộc – hồi c̣n ở Huế, là một giáo-sư tại Trường “Quốc-Gia Âm-Nhạc” nay làm Trưởng-Cuộc ở đây, với tôi là chỗ bạn thân từ xưa.

Anh đùa hỏi tôi: tại sao gọi là Trưởng-Cuộc, mà không là Cuộc-Trưởng – chữ “Trưởng” đứng sau, như trong “Tiểu-Khu-Trưởng”, “Chi-Khu-Trưởng”, “Xă-Trưởng”, v.v...

Tôi có biết một lư do, nhưng tránh trả lời.

Chỉ v́ “Trung-Ương” đă khoái nên chọn chữ “Cuộc” thay v́ “Trạm”, “Bót”, “Đồn”, “Phân-Chi”, để gọi cấp Xă của Ngành/Nghề ḿnh. Nhưng “Cuộc” chỉ là biến-âm của “Cục”, nếu gọi “Cuộc-Trưởng” th́ nó đồng-nghĩa với “Cục-Trưởng”; mà “Cục-Trưởng” th́ là chức danh của các đại-tá, có thể là tướng, đứng đầu các Cục tại Bộ Tổng-Tham-Mưu. Gọi cấp thấp nhất của ḿnh là Cuộc-Trưởng có thể bị hiểu ngầm là xem các Cục-Trưởng khá cao bên quân-ngũ ngang hàng với các Cục/Cuộc-Trưởng dưới chót của ḿnh. V́ thế nên phải đảo thành “Trưởng-Cuộc” Cảnh-Sát Quốc-Gia.

 

LÁT sau th́ các loại xe chở hành-khách và người đi đón/đi đưa tấp-nập vào.

Đại-Tá Đàm Trung Mộc, luật-gia, một cấp chỉ-huy và giảng-sư kỳ-cựu của CSQG, hôm nay lên đường rời Vùng I sau mấy ngày thanh-tra ngoài này. Tôi đến nói chuyện với ông.

Một lát th́ có Đại-Tá Lê Đạt Công, Trưởng Pḥng 2 Quân Đoàn III & Quân-Khu III – ra đây xử-lư thường-vụ trong lúc Đại-Tá Phạm Văn Phô, Trưởng Pḥng 2 Quân-Đoàn I & Quân-Khu I đi công-tác tại Hoa-Kỳ – cũng đến phi-trường để vào Biên-Ḥa. Tôi giới-thiệu hai người với nhau. Đại-Tá Công tưởng Đại-Tá Mộc cũng ở trong ngành Đặc-Cảnh như tôi, nên vỗ vai tôi mà nói với Đại-Tá Mộc: “Cứ như tay này chúng tôi mới thật nể-v́. T́nh-báo phải thế; tự-tin, tự-lực, chứ không che dù như mấy người khác!”

Một số đại-tá khác cũng đến. Tôi giới-thiệu Đại-Tá Dương Công Liêm với các Đại-Tá Mộc, Công, và Lê Bá Khiếu. Đại-Tá Khiếu là Tỉnh-Trưởng Tỉnh Quảng-Ngăi. Đại-Tá Liêm là Liên Đoàn-Trưởng Công-Binh Quân Đoàn II đóng ở Quy-Nhơn; anh cũng làm thơ như tôi từ thuở đôi mươi. Đại-Tá Đỗ Tung là Trưởng Phái Đoàn VNCH trong Ban Liên-Hợp Quân-Sự 2-Bên tại Khu-Vực II ở đây.

 

PHI-CƠ đáp xuống.

Ban lănh-đạo trung-ương của “Lực-Lượng Ḥa-Hợp Ḥa-Giải Dân-Tộc” – hậu-thuẫn cho Đại-Tướng Dương Văn Minh – tiến vào.

Thạc-Sĩ Vũ Văn Mẫu, Chủ-Tịch, cùng với Giáo-Sư Vơ Đ́nh Cường, Dân-Biểu Phan Xuân Huy, v.v...

Các đại-diện của LLHHHGDT Đà-Nẵng ra đón. Có một số đồng-bào cũng đến chào họ. Tôi thấy Bác-Sĩ Phạm Văn Lương, chủ-nhân bảo-sanh-viện ngay trước nhà tôi, trên đường Lê Lợi, nói ǵ với Giáo-Sư Vơ Đ́nh Cường mà mắt nh́n về phía tôi.

Trước hôm tôi ra Vùng I này, trong một bữa tiệc do một số bác-sĩ (trong đó có Bác-Sĩ Phạm Văn Lương mà sau này ra Đà-Nẵng rồi, gặp mặt lại, tôi mới biết), khoản-đăi Đại-Tá Lê Trọng Đàm, Tư-Lệnh Cảnh-Lực Vùng II, Đại-Tá Đàm đă giới-thiệu tôi là tân-“Giám Đốc Công-An Miền Trung”.

Chức-vụ Giám-Đốc-một-Nha-nhiều-Sở của tôi đă được quy-định bằng một Sắc-Lệnh của chính-phủ, nhưng văn-kiện ấy chỉ được phổ-biến hạn-chế, để bảo-mật tổ-chức của Ngành. Cảnh-Sát Đặc-Biệt là danh-xưng mới của ngành Công-An.

Khi đến chỗ tôi, giáo-sư Vơ Đ́nh Cường, sau mười mấy năm, vẫn nhận ra tôi. Anh ngạc-nhiên hỏi tôi:

– Bây giờ Thanh-Thanh làm ǵ, ở đây?

– Tôi hiện nay là “Giám Đốc Công-An Miền Trung”!

Cái tước-hiệu ấy đă có một thời tác-động mạnh lên tâm-trí người dân Miền Trung. Tôi cố ư nhắc đến mấy tiếng ấy với Giáo-Sư Cường, là người hồi xưa đă hơn một lần bị thẩm-vấn tại cơ-quan nói trên.

Giáo-Sư Cường quay lại giới-thiệu tôi với Giáo-Sư Mẫu:

– Đây là thi-sĩ Thanh-Thanh, một người anh-em từ xưa.

Thượng-Nghị-Sĩ Vũ Văn Mẫu chào, bắt tay tôi, và nói:

– Rất hân-hạnh được biết đại-tá.

Các người kia cũng chào và bắt tay tôi. Tôi cười nhấn mạnh với Dân-Biểu Phan Xuân Huy:

– Ông dân-biểu ở ngoài này th́ tôi đă có biết rồi. Trong vùng trách-nhiệm của tôi mà!

Nguyên Ông Huy là thành-viên giảng-huấn của Viện Đại-Học Huế; nhưng ông bí-mật hoạt động cho Việt-Cộng, Đặc-Cảnh chúng tôi đă có đầy-đủ hồ-sơ. Cũng như Dân-Biểu Nguyễn Công Hoan của Tỉnh Phú-Yên, mà tôi biết được hồi tôi nắm Ngành Đặc-Cảnh Vùng II. Và nhiều người khác, vân vân.

Họ là nhân-vật dân-cử, được quyền bất-khả xâm-phạm, nên gây khó-khăn cho Ngành An-Ninh.

Cường thân-Cộng, Huy thờ-Cộng, đều là quân-sư của Mẫu, khích động đại-khối quần-chúng ở ngay trong ṿng đùm-bọc của Chính-Quyền Quốc-Gia.

 

Lực-Lượng Ḥa-Hợp Ḥa-Giải Dân-Tộc tổ-chức mít-tinh khắp nơi, công-khai đ̣i-hỏi Việt-Nam Cộng-Ḥa đơn-phương ngưng bắn, tiến tới bắt tay với kẻ thù. Điều lạ là không thấy có cấp+chức nào trong chính-quyền, từ trung-ương đến địa-phương, ra mặt đối-đáp ǵ. Tôi bèn đề-nghị, và được Thiếu-Tướng Nguyễn Khắc B́nh (Tư-Lệnh Cảnh-Lực Quốc-Gia) và Chuẩn-Tướng Huỳnh Thới Tây (Tư-Lệnh Đặc-Cảnh Trung-Ương) cho phép, đứng ra tiếp-xúc với họ để t́m hiểu, trao đổi những vấn-đề cần.

 

Lần này ra đây, họ sẽ đi đâu và làm những ǵ, chúng tôi đă biết rơ rồi; một phần là nhờ Đặc-Cảnh các Tỉnh liên-hệ, một phần là do mật-viên của tôi nằm ngay bên trong Chùa Tỉnh-Giáo-Hội Đà-Nẵng ở đường Ông Ích Khiêm – là trạm đầu-tiên cũng như cuối-cùng của họ trên mỗi chuyến đi các tỉnh Miền Trung. Nhưng tôi giả-vờ như chưa biết ǵ, vừa để thăm ḍ thái-độ của họ, vừa để bảo-mật đường dây của ḿnh:

– Quư vị dự-định làm ǵ, nhất là tập-trung đông người, vui ḷng thông-báo cho chính-quyền địa-phương, để xin nhân-viên đến giữ an-ninh. Đừng để xảy ra sự-việc đáng tiếc như vụ vừa rồi trong Nam. Quư vị thừa biết là Việt-Cộng sẵn-sàng trà-trộn vào đám đông.

Thạc-Sĩ Mẫu đáp ngay:

– Vâng. Chúng tôi rất tiếc về vụ lộn-xộn vừa rồi trong đó, bởi v́ đồng-bào đến dự quá đông, như cả biển người sùng-sục, ra ngoài dự-liệu của chúng tôi. Nhưng chúng tôi đă chấn-chỉnh lại mọi sự rồi. Xin đại-tá yên tâm...

VÀ rồi từ đầu đến cuối, dù cho đồng-bào tham dự các cuộc mít-tinh do Lực-Lượng Ḥa-Hợp Ḥa-Giải Dân-Tộc tổ-chức có đông đến đâu, trên khắp Vùng I vẫn không có ǵ đáng tiếc xảy ra .

(c̣n nữa)