TỬ-THƯƠNG

 

 

Tối hm nay Thượng-Đế đến thăm mnh,

ngồi gh xuống một bn giường bệnh-viện.

Mnh dụi mắt ng Người Cha Phước-Thiện,

rồi m chầm m khc nấc trong tay.

 

Từ bao lu mnh đợi pht giy ny

nn nu chặt vai Người m kể-lể:

Nếu số-mạng l do Người đặt-để,

th mnh xin nhận lấy, rất hồn-nhin.

Nhưng nhn-gian l gốc cội ưu-phiền,

mnh vẫn thấy sau lưng nhiều tri+ngụy.

 

D bữa đ giữa sa-trường ng quỵ

(mảnh đạn th đ cản bước chinh-nhn,

trở về đy trong x xp giam thn)

thương-tch nhỏ vẫn hứa phần chng khỏi.

 

Mnh tĩnh-dưỡng m tm-thần mệt-mỏi;

mnh nghỉ-ngơi m thể-xc suy-mn;

v, sau khi mnh ch lớn chưa trn,

những sự thật đ vội-vng xảy đến.

 

i giọt lệ của những người qu-mến

khi nghe tin mnh gục xuống bn đường,

khng chảy ra nhưng ứ-đọng niềm thương

trong giọng ni bỗng nghẹn-ngo ấm-ức!

 

i vẻ mặt cố lm ra on-tức

(nhưng trong lng thầm khấp-khởi mang ơn)

lũ nghịch-cừu − nhn lc quấy giang-sơn,

đ hại mnh − của dăm tn thủ-hạ

đang ngấp-ngh được quyền chuyn tc-họa

(nếu vắng mnh trn đốc kiếm huy-binh)!

 

Mầm ăn-năn cứ gặm nhấm tim mnh

v đ qu tin chờ nơi Thượng-Đế.

 

Nếu biết trước cuộc đời l ấy thế,

mnh đ yu bạn tốt nhiệt-thnh hơn,

v đ khng nng-đỡ kẻ vong-ơn!

 

Đm một trắng đ c người bạc tc,

huống đ bao đm mnh đau no-c!

 

Tối hm nay hay một sng hm nao,

dẫu phải theo Thượng-Đế đến phương no,

mnh cũng vẫn go vo tai Ch-Thnh:

 

Nhn-Loại khổ m khng lo chống+trnh

cn tự gy thm để tự đọa-đy!

Đu thing-linh quyền-php Đấng Cao-Dy?

hay Thượng-Đế cũng hư-hnh, ảo-gic?

 

Thượng-Đế lặng im, mắt nhn hướng khc,

nhưng trn trn Người thong nếp da nhăn.

Mnh bỗng vui bung thả hết sầu-căn,

ha bng tối nhập vo lng bng tối.

 

                                        THANH-THANH 

                                        Văn Nghệ Tiền Phong

                                                số 66, ngy 08-9-1960