I

ÔNG NGUYỄN VĂN CHỨC VIẾT SAI SỰ THẬT

 

 

<<Trong cuộc bầu cử bán phần Thượng Nghị Viện 1970, liên danh Hoa Sen của Phật Giáo Ấn Quang - do Vũ Văn Mẫu thụ ủy - thắng cử với số phiếu kỷ lục (1,164,697 phiếu).  Vũ Văn Mẫu, giáo sư thạc sĩ (professeur agrégé) luật khoa.  Vũ Văn Mẫu, bộ trưởng tư pháp thời đệ nhất cộng ḥa.  Vũ Văn Mẫu, kẻ đă cạo trọc đầu ủng hộ cuộc đấu tranh của Phật Giáo Ấn Quang...

Tháng Ba năm 1975, tôi bị Nguyễn Văn Thiệu bắt giam.  Cuối tháng Tư năm 1975, tôi được người bạn đồng viện từng ngồi cạnh tôi tại Thượng Nghị Viện - Tổng Thống Trần Văn Hương - mang ra khỏi tù...>>

NGUYỄN VĂN CHỨC

(cựu luật-sư Ṭa Thượng-Thẩm Saigon, cựu Nghị-Sĩ Đệ-Nhị Việt-Nam Cộng-Ḥa)

(trích từ bài viết “Dấu Tuyết Năm Xưa” của VIP KK Nguyễn Văn Chức, đăng trên nguyệt-san “Góp Gió” của ông Vơ Văn Sáu ở Washington State, USA, số 184 phát-hành Tháng Mười Hai 2008)

 

Nhận-Xét:  Ông Nguyễn Văn Chức tham-chính dưới thời Đệ-Nhất Cộng-Ḥa mà lại không biết ông Vũ Văn Mẫu là Bộ-Trưởng Ngoại-Giao (chứ không phải là Bộ-Trưởng Tư-Pháp).  Ông Chức viết báo, viết sách, ghi lại rất nhiều sự-việc, chi-tiết (thí-dụ tổng-số phiếu thắng của liên-danh Hoa Sen), nhưng trí-nhớ ông lệch-lạc đến độ ông đă cưỡng ép ông Trần Văn Hương làm Thượng-Nghị-Sĩ (là việc ông Hương không bao giờ làm), và ngồi bên cạnh ông Chức trong Thượng-Nghị-Viện Việt-Nam Cộng-Ḥa!

 

 

 

II

Âm mưu đánh tráo lịch sử của 2 Luật gia

Lâm Lễ Trinh và Nguyễn Văn Chức

 

Bài của Trịnh Bá Lộc, cựu Sĩ Quan Tùy Viên của Đại-Tướng Dương Văn Minh

 

Chỉ hai ngày sau khi Thủ Tướng Ngô Đ́nh Diệm công bố Hiến Ước Tạm thời và trở thành Tổng Thống VNCH, Đại Tá Dương Văn Minh hoàn tất vẻ vang chiến dịch Hoàng Diệu. Từ sau ngày đoàn quân chiến thắng trở về Thủ Đô, không hiểu v́ sao, thỉnh thoảng trên báo chí và trên các sách phổ biến sau khi Đại Tướng Dương Văn Minh qua đời, có nhiều nghi vấn được tung ra về việc kho vàng và tiền mặt tịch thâu được của Bảy Viễn. Ngày 29/6/2008 vừa qua, phóng viên của Đài Phát Thanh Hải Ngoại tại Washington DC. có đặt câu hỏi này và được Ông Trịnh Bá Lộc, nguyên Sĩ Quan Tùy Viên của Đại Tướng Dương Văn Minh giải thích và làm sáng tỏ vấn đề như sau:

Câu hỏi:

- Có dư luận cho rằng trong thời kỳ dẹp loạn B́nh Xuyên, ĐT Minh đă tịch thu được rất nhiều vàng bạc và tiền mặt của B́nh Xuyên, nhưng ĐT đă không giao số chiến lợi phẩm này lại cho chính phủ Ngô Đ́nh Diệm, mà lại tẩu tán làm của riêng. Thưa Ông, ông có biết ǵ về chuyện này không ?

Trả lời:

- Dư luận này bộc phát lần đầu tiên là vào năm 1971, khi Sài G̣n bắt đầu chuẩn bị cuộc tranh cử Tổng Thống. Khi Đại Tướng Dương Văn Minh vừa mới có đủ chữ kư giới thiệu của số Dân biểu và Thượng Nghị sĩ, theo luật đ̣i hỏi thời đó, th́ trong mục chuyện phiếm, rất châm biếm, nhưng vô trách nhiệm, của báo Hoà B́nh do Cha Trần Du (?) chủ trương, tác giả VIP KK viết về tin đồn này. Dân Biểu Dương Văn Ba tường thuật lại cho Đại Tướng Dương Văn Minh và Bộ Tham Mưu chánh trị của ông biết. Giáo Sư Vơ Văn Hải liền đề nghị cho tôi liên lạc thử với Thiếu Tá Đặng Văn Hoa, nguyên Chánh Văn Pḥng của Trung Tướng Trần Văn Đôn trong thờ́ gian 1950-1960, để mượn tất cả các "cùi" (souches) chi phiếu trong chương mục Nha Tổng Giám Đốc Ngân khố, của văn pḥng đặc biệt Phủ Tổng Thống, thời ông Diệm, do Giáo sư Hải phụ trách. Tôi liền nhớ ra các cùi chi phiếu này Thiếu Tá Đặng Văn Hoa đă giao lại tôi hồi tháng 11 năm 1963, nên tôi đă t́m và thấy trong một souche có ghi trị giá của nó, và bên cạnh có ghi rơ ràng như sau:"số tiền bán vàng tịch thâu của B́nh Xuyên, Tổng Thống cho Cô Nhi Viện Quốc Gia Thủ Đức". Lập tức, luật sư Vơ Văn Quan, đại diện Đại Tướng Dương Văn Minh, yêu cầu Báo Ḥa B́nh đăng bài đính chánh, và bài này có kèm theo phóng ảnh cùi chi phiếu nói trên.

Tôi cũng tự ư trao một bản cho kư giả Lê Hiền, báo Công Luận của Thượng Nghị Sĩ Tôn Thất Đính. Ngày hôm sau, nhật báo Công Luận đăng liền phía trên góc phải, và báo Hoà B́nh cũng phải cải chánh, và đăng thư của Luật sư Quan bên cạnh mục thường xuyên của VIP KK.

Vào năm 2003 hoăc 2004 ǵ đó, sau khi Đại Tướng Dương Văn Minh qua đời, tập san "Con Ong" ở Houston, trong mục của VIP KK, lại đăng tải một bài tương tợ như thế. Lần này, chính Luật sư Nguyễn Văn Chức tự nhận ḿnh là VIP KK.

Rồi Tiến Sĩ Lâm Lễ Trinh cũng bắt chước theo, bằng lời lẽ như sau: "...Với tư cách Bộ Trưởng Nội Vụ, tác giả bài này được chỉ thị đích thân điều tra mật về trường hợp tẩu tán kho vàng Bảy Viễn chứa trong một thùng kẽm lớn, theo phúc tŕnh của Đại Tá Nguyễn Văn Y, Tỉnh Trưởng Chợ Lớn, Phụ Tá Hành Quân cho Ông Minh trong cuộc tảo thanh Rừng Sát. Người viết có mời Tướng Minh đến để giải thích. V́ lư do chính trị, hồ sơ tạm xếp. Bộ Tư Lệnh Hành Quân bị giải tán, tướng Minh được cử làm Cố Vấn Quân Sự Phủ Tồng Thống, một chức vụ tượng trưng"...(Về Nguồn, Trang 85).

 

May thay... tôi đọc được Quyển "1945-1954 Việc Từng Ngày - Hai Mươi Năm Qua", của Ông Đoàn Thêm. Tác giả ghi lại rất trung thực, một cách phi chánh trị. Nhờ chức vụ cao cấp mà Ông đảm nhiệm tại Phủ Thủ Tướng và Phủ Tổng Thống thời Đệ Nhất Cộng Ḥa, nên gần như tất cả những ǵ xảy ra trong thời gian này, dù nhỏ hay lớn đều được ông ghi lại một cách chính xác, và có kèm theo ngày tháng rơ ràng.

 

Và đây, điều quư giá mà tôi t́nh cờ đọc được nơi cuối trang 191 và đầu trang 192:

“3.3.1956 - . . .

- Thiếu-Tướng Dương-văn-Minh họp báo nói về các chiến-dịch miền Tây và sự hợp tác của Tướng Trần Văn Soái. Tướng Minh cho biết trong chiến-dịch Hoàng-Diệu, đă tịch thâu 20 kí vàng và 16 triệu 1/2 bạc, số tiền này sẽ dùng để xây cất một Cô-Nhi-Viện Quốc-Gia.”

 

Thế là Thiếu Tướng Dương Văn Minh đă công khai hóa chiến lợi phẩm này lối năm tháng sau khi hoàn tất chiến dịch Hoàng Diệu. Trước đó, v́ tính cách giá trị to lớn, Ông phải tường tŕnh lên các cấp chỉ huy theo hệ thống quân giai, với nhiều đề nghị khác nhau lên đến Tổng Thống VNCH đễ nhận quyết định tối hâu. Và chiến lợi phẩm bằng quí kim và tiền mặt đă phải được ghi rơ ràng trong báo cáo, nên không sợ bị thất thoát hoặc hư hại. Vào thời điểm nói trên, muốn tổ chức cuộc họp báo, các cấp chỉ huy trong quân đội, dù là Tư Lệnh Chiến dịch, đều phải được sự chấp thuận trước của Nha Chiến Tranh Tâm Lư Bộ Quốc pḥng, và với giá trị to lớn của vụ vàng và tiền mặt tịch thu trong chiến dịch Hoàng Diệu, dùng để xây Cô Nhi Viện Quốc Gia, phải do quyết định của Tổng Thống VNCH.

 

Vấn đề nơi đây là cách xử dụng chiến lợi phẩm vàng và tiền mặt, đă được phồ biến rộng răi từ lâu, đáng lẽ VIP KK, tức Luật Sư Nguyễn Văn Chức, một chánh trị gia, và nhứt là Tiến Sĩ Lâm Lễ Trinh, Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút Tạp Chí Song Ngữ Anh-Pháp Human Rights-Droits de l'Homme từ 1996, Cố Vấn Mạng Lưới Nhân Quyền, phải biết từ lâu. Đáng lẽ họ phải làm việc có khoa học hơn, đàng này, lại làm một việc thiếu thận trọng, không công bằng và cẩu thả, thật không đúng tư cách của một Luật Sư, một Tiến sĩ Luật Khoa, Tiến Sĩ Giáo Dục.

Hơn nữa, nếu ông VIP KK Nguyễn Văn Chức bây giờ cũng chính là VIP KK của báo Ḥa B́nh ngày xưa, th́ chắc chắn ông phải nhớ rằng chính tờ báo của ông đă phải đăng bài đính chánh, kèm theo vật chứng là phóng ảnh của các cùi chi phiếu. Thế mà ông vẫn diễn lại cái tuồng đặt điều vu khống, mà một lần, chính ḿnh đă bị đímh chánh, th́ không biết là v́ lư do ǵ?

Tôi cũng xin được nói đôi điều về Ông Lâm Lễ Trinh:

- Ngày 13/4/1956, Ba Cụt bị bắt và trong phiên ṭa xử án Ba Cụt, th́ Thẩm phán Lâm Lễ Trinh được chỉ định diện Công Tố viên,

- Ngày 13/7/1956, Tướng Lê Quang Vinh bị hành quyết,

- Ngày 5/11/1956, L.S. Nguyễn Hữu Châu từ chức Bộ Trưởng Nội Vụ, Ông Lâm Lễ Trinh thay thế.

Như vậy, trong thời gian đó, ông Trinh đă là một nhân vật tên tuổi, đại diện pháp luật, chả lẽ ông không biết ít nhiều ǵ về cuộc họp báo ngày 3/3/1956?

Thôi, cứ cho rằng ông không c̣n nhớ chuyện xưa nữa đi, nhưng sao ông lại viết rằng khi được chỉ định đích thân điều tra vụ "tẩu tán kho vàng B́nh Xuyên, Ông đă mời Tướng Minh đến để giải thích...". Đặt chuyện như vậy th́ rơ ràng Ông quá coi thường sự hiểu biết của độc giả giới quân nhân. Một vụ hoàn toàn thuộc thẩm quyền của Quân Đội, có liên quan đến chiến lợi phẩm và một sĩ quan cấp tướng, không lẽ Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm, và nhất là ông Cố Vấn Ngô Đ́nh Nhu, lại không biết? Và, nếu cần điều tra một việc như thế, th́ Ông Diệm chỉ cần chỉ thị cho người thật sự được Tổng Thống tín nhiệm, là Ông Bộ Trưởng tại Phủ Tổng Thống kiêm Bộ Trưởng Phụ Tá Quốc Pḥng Trần Trung Dung hoặc Ông Nguyễn Đ́nh Thuần, mới hợp luật và hợp quân pháp. Bộ Quốc Pḥng VNCH có hai Nha trực thuộc, là Nha Quân Pháp và Nha An Ninh Quân Đội, hai Nha này có đầy đủ thẩm quyền và phương tiện về nhân sự để điều tra một việc hệ trọng như vậy.

Tới đây tôi xin được có một lời nói thẳng với Ông Trinh rằng: dù Ông là Bộ Trưởng Nội Vụ mà ông muốn mời Tướng Minh đến để giải thích việc ǵ, ít nhất Ông Trinh phài xin phép Bộ Quốc Pḥng, Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm đâu cần phải làm ḷng ṿng như thế.

Rồi Ông Lâm Lễ Trinh c̣n viết thêm: "V́ lư do chánh trị, hồ sơ tạm xếp. Bộ Tư  Lệnh Hành Quân giải tán, tướng Minh được cử làm Cố Vấn Quân sự tại Phủ Tổng Thống, một chức vụ tượng trưng…"

Ông Lâm Lễ Trinh quên rằng Ông bị mất chức Bộ Trưởng Nội Vụ ngày 18/10/1960, trong khi Bộ Tư Lệnh Hành Quân bị giải tán ngày 8/12/1962 (hơn 2 năm sau mới xảy ra) để lấy quân số thành lập Bộ Tư Lệnh Lục Quân và Bộ Tư Lệnh Quân Đoàn IV.

Sau khi bị cách chức, ngày 8/4/64 Đại Sứ Lâm Lễ Trinh trở về Sài G̣n và tác phẩm của Ông Đoàn Thêm xuất bản lần đầu, năm 1965, tức là sau khi ông Trinh về nước, ông đă vô t́nh không hay biết. Tác phẩm này lại được tái bản tại Hoa kỳ nhiều năm trước khi Tiến Sĩ Trinh xuất bản Quyển Về Nguồn. Một Tiến Sĩ Luật khoa, đang viết lại một phần lịch sử của đất nước như ông Trinh, một lần nữa cũng không biết sự hiện hữu của một tài liệu có giá trị lịch sử như vầy?

 Để kết thúc câu trả lời, tôi xin được nhắc nhở những người đang và đă vu khống kẻ khác, rằng: ngụy tạo sử sách cũng là làm chứng dối, và là một giáo dân, xin ông Francis Lâm Lễ Trinh nhớ lại lời Chúa đă dạy: "Ngươi không được làm chứng dối hại người” (Exodus 20:16 và/hoặc Deuteronomy 5:20).

 

(Xem thêm bài “Ông Lâm Lễ Trinh và ông Quách Ṭng Đức” của Lê Xuân Nhuận trong Chưong “Ngô Đ́nh Diệm”)

Lui mục-lục                                                                                                   trở lên