ĐỌC THƠ 

TRƯƠNG MINH DŨNG

 

 

i những vần thơ đẹp qu chừng,

Những từ nghn-nghẹn, rưng-rưng,

Những lời bnh-dị m tha-thiết,

Như bản đn tim trỗi ngập-ngừng...

 

Đọc Dũng m như đọc sử-thi,

C hồi hng-trng, lc lm-ly.

Những ai đ nếm mi hưng/phế

Cng thấm hơi thơ ẩn chứa g...

 

Nhớ thuở thư-sinh xếp bt nghin,

Ln đường khi đất nước trun-chuyn,

Chng trai chiến-sĩ m thi-sĩ,

L gt chinh-nhn khắp bốn miền...

 

Nếu địch chui nương tận đy bưng,

Sao ta khng bỏ phố ln rừng?

Hậu-phương, tiền-tuyến: ba bin-giới,

Mỗi cảnh tnh thm đậm muối gừng...

 

Sng gy, nhưng tm bt chẳng mn,

Trọn đời chnh-kh một mu son.

M sao chưa thấy hồi-m nhỉ?

Người nhớ bi ca? hỡi nước non...

 

Tn tiệc cn lưu cặn rượu pha,

Nỗi Buồn của Hạ chĩu hồn ta.

Lấy lng m hiểu lng nhau cht!

Thơ Dũng, ny đy: khc Ty Ca!

 

                            THANH-THANH