CÔNG ƠN SINH DƯỠNG

 

 

Cha mẹ nuôi con bằng trời, bằng bể,

Con nuôi Cha Mẹ con kể từng ngày.

Lẽ thường đầy dẫy xưa nay,

Buồn cho thế thái, ngán thay nhân t́nh

Ơn dưỡng dục sao đành quên lăng,

Đức sinh thành chớ mảng thờ ơ...

Công Cha trời biển, hững hờ ?

Nghĩa Mẹ sông núi, dại khờ gác bên !

Ơn cúc dục chớ quên món nợ,

Đức cù lao phải nhớ khúc nhôi.

Biết chăng từ thuở chào đời,

Ngày đêm Cha, Mẹ khôn ngơi một giờ

Con đau Mẹ bơ phờ lo lắng,

Suốt năm canh thức trắng v́ con...

Thân ve ngày một héo hon,

Ngh́n trùng ân nghĩa con c̣n nhớ không?

Cha sớm tối ước mong con giỏi,

Để ganh đua học hỏi tinh tường.

Mai sau bia đá bảng vàng,

Đẹp ḷng cha mẹ lại càng vinh thân.

Cha không quản xa gần bươn chải

Dẫu cực thân vẫn phải gắng công.

Đến ngày dựng vợ, gả chồng,

Trăm cay ngh́n đắng một ḷng v́ con.

 

 

24/4/1997  TRƯỜNG GIANG