THƯƠNG VỀ MIỀN TRUNG

 

 

Thế kỷ hai mươi đ tận cng

M đời cn thng hạn, ngy hung!

Qu ngho cn hứng thm nguy-khốn:

Trận lụt Miền Trung qu hi-hng!

 

Ni lở, thnh chm, biển rch toang,

Cửa nh lng xm ha đồng hoang,

Xc người lũ cuốn ra đng-hải,

i+dịch hu theo với tc-tang...

 

i!  kể lm sao nỗi đớn đau

ồng-bo ruột thịt xt thương nhau!

Qu ngho từng trải bao tai-họa,

ại-nạn ny thm rng địa-cầu!

 

Cảnh-bo từ lu thế-giới từng,

M loi tham bạo chẳng thm ngưng,

Lng cuồng, tr loạn, đầu đen đặc,

Mặc sc ra tay đốn sạch rừng!

 

Chẳng phải tai trời, ch nước chi!

Chỉ l tc-phẩm lũ man di!

Dn mnh bất-khuất do truyền-thống,

Mạt-lộ hm nay hẳn nghĩ g?

 

                          THANH-THANH