THƠ LNG

 

                                                 gửi Xun-Huyền

 

 

Viết g đy? Ti biết viết g đy?

Hồn rộng lớn giam vo trang giấy nhỏ!

Đời vạn nẻo chỉ chăng dy lưới, rọ:

Thn tng-t khn thot nổi trng-vy!

 

Nghĩa l khi tan-vỡ mộng thanh-bnh,

Đi mắt đẹp giữa ngy xanh đẫm lệ,

Nhạc sống trổi những điệu sầu nhn-thế,

Tm-tư hn chất-chứa hận ph-sinh...

 

Từ bao lu, ti thiếu ngọn đn con,

Ti thiếu cả một mi nh m-ấm,

Ti mất cả những tnh thương đằm-thắm,

Ti -- than i, tất cả đ khng cn!

 

Nằm nơi đy, chăn+chiếu của người ta;

Đm chợt thức, thấy ngy mai v-định!

Đau-đớn nghĩ đến một ngy thn bệnh,

Giờ sức tn, v tiếp pht hồn xa!

 

Cn chi đu? khi khuất một vnh trăng,

Khi tắt một vầng dương, khi khp kn

Một trời thơ, khi lng ti chết lịm,

Khi đm mờ chn liệm nh sao băng!

 

Anh! Anh ơi! Gt lạc biết đu về?

Xa-lạ qu, những đường quen, lối thuộc!

Tm-tnh ti chưa lơi vng tri-buộc:

Bao lu hi theo vết cũ cn l!

 

Vng, kin gan! chịu đựng! đến nghn thu?

Chờ-đợi đ đục ngầu đi giếng mắt!

Ti vẫn thiếu, d mi nh ẩm-thấp,

D tnh sơ, d một ngọn đn lu!

 

Bao nhiu lu, cơm+o lụy ngy xanh,

Sống ray-rứt với nỗi lng đau-khổ.

Hồn rộng+lớn giam vo trang giấy nhỏ?

Viết g đy, anh hỡi! Viết g, anh?

 

                                   THANH-THANH

(trong "nh Trời Mai" ấn-bản đầu tin, Xy-Dựng xuất-bản,

T Kiều Ngn vẽ ba, Huế, 1948)