GIỚI-THIỆU TÁC-PHẨM

"SẼ có một ngày, Công-An Việt-Cộng đến các quốc-gia Tự-Do, dù ở châu Mỹ, châu Úc, châu Á, châu Âu, lùng t́m, chỉ-điểm, để đưa đến việc bắt giữ, áp-giải về nước; hoặc các cơ-quan Áp-Pháp của các quốc-gia Tự-Do nói trên bắt giùm và cho dẫn-độ về nước, các nhân-vật người Việt hoặc gốc Việt nào chống-Cộng (mà có dùng đến bạo-lực, hoặc bị gài dính vào các hoạt-động khủng-bố), để chúng trừng-trị theo luật-pháp của Cộng-Sản Việt-Nam.

Đó là việc làm phù-hợp với công-pháp quốc-tế, nhất là quy-ước của tổ-chức Cảnh-Sát Quốc-Tế (InterPol) mà Việt-Cộng chắc-chắn sẽ tham-gia."


Đây là một đoạn trích ra từ Chương "Kế-Hoạch Cảnh-Sát-Hóa" trong sách này.
Nhưng đó không phải là một luận-điệu tuyên-truyền của Việt-Cộng, cũng không phải là lời "trù-ẻo" của một phần-tử thân-Cộng, lại càng không phải là lối suy-diễn không-tưởng trong một đầu-óc bất-b́nh-thường.
Xin nhường độc-giả đọc lấy, để biết+hiểu thêm về viễn-kiến nói trên.

TỪ bao lâu nay, đă có khá nhiều tác-giả viết về lư-do sụp-đổ cuả Việt-Nam Cộng-Hoà; nhưng chưa có ai nêu lên một lư-do khác, mới hơn, lạ hơn: đó là sự chết yểu cuả quốc-sách "Cảnh-Sát-Hoá", như Lê Xuân Nhuận tŕnh-bày trong sách này.

Trong cuốn hồi-kư "Về Vùng Chiến-Tuyến", tác-giả đă viết: "Mỗi cơ-quan có một chức-năng riêng, mỗi phần-vụ có một trách-nhiệm riêng. An-ninh và t́nh-báo đâu phải chỉ đóng khung trong phạm-vi quân-sự, dù cho đất nước đang trong t́nh-trạng chiến-tranh.
Cộng-sản không phải chỉ là các đơn-vị quân-sự hay các lực-lượng vũ-trang phục-kích, tấn-công. Nếu không có các lực-lượng chính-quy làm gió băo, th́ chính các tổ-chức chính-trị và dân-sự cuả địch cũng vẫn là những ổ ẩn và nôi nuôi cho các loại mối+mọt và dịch-khí, đủ sức đục rỗng, xói ṃn, làm sụp đổ nền-móng cuả quốc-gia. Đó là đảng Nhân-Dân Cách-Mạng (đảng Lao-Động tức Cộng-Sản trá-h́nh); Mặt Trận Dân-Tộc Giải-Phóng; Chính-Phủ Lâm-Thời Cộng-Hoà Miền Nam; các đoàn+hội nhân-dân như Công-Đoàn, Nông-Hội, Phụ-Nữ, Thanh-Niên, Sinh-Viên, Học-Sinh; với các Đảng-Ủy, Ủy-Ban Mặt Trận, cơ-quan nhà-nước, chi-nhánh hội+đoàn, từ trung-ương xuống đến xă+thôn; các bộ-phận điệp-báo, đặc-công, tuyên-truyền, địch-vận, trí-vận, tôn-giáo-vận, kinh-tài, tiếp-tế, giao-liên...
Tất cả đều là đối-tượng cuả Đặc-Cảnh; mà chúng lại là những kẻ thù siêu-biên-giới, vạn-trạng thiên-h́nh..."

Vậy Đặc-Cảnh, và Cảnh-Sát Quốc-Gia nói chung, đă hành-động đối-phó như thế nào?

ĐÂY là một số những việc mắt-thấy+tai-nghe và chính-ḿnh-làm của tác-giả trong thời-gian đảm-trách Giám-Đốc Ngành Đặc-Cảnh (An-Ninh & Phản-Gián) tại Vùng II và Vùng I của Việt-Nam Cộng-Ḥa.

Những việc của tác-giả làm th́ đều góp phần tích-cực bảo-vệ và phát-huy Chính-Nghĩa Quốc-Gia.
Đặc-biệt có những việc-làm do chính tác-giả sưu-tầm nghiên-cứu để ư-thức được trách-nhiệm và quyền-hạn của ḿnh mà làm, chứ không do lệnh của Cấp Trên nào; nổi bật nhất là các điệp-vụ nhắm vào các đảng cộng-sản Ba-Lan và Hung-Gia-Lợi, mà kết-quả đă được các cấp lănh-đạo trung-ương của guồng máy an-ninh & t́nh-báo Cộng-Sản Việt-Nam nh́n-nhận là chính Lê Xuân Nhuận "
đă góp phần đánh đổ hệ thống xă hội chủ nghĩa tại Ba Lan và Hung Gia Ri, kéo theo sự sụp đổ của cả Khối Cộng Sản Đông Âu" sau này (xem Chương "Tôi Đă Phá Vỡ Hệ-Thống Xă-Hội Chủ-Nghĩa..." trong sách này).

Tuy nhiên, những việc mà Lê Xuân Nhuận mắt-thấy tai-nghe th́ lại là những việc chướng-tai gai-mắt, thất-đức bất-tài, thậm-chí phá-nước hại-dân, của một số nhân-vật quan-trọng trong Chính-Quyền Quốc-Gia, mà tác-giả cho là nguyên-nhân đưa đến hậu-quả:

    *Quốc-Gia không thắng Cộng-Sản;
    *Hoa-Kỳ bỏ rơi Việt-Nam Cộng-Ḥa;
    *Việt-Nam Cộng-Ḥa quá sớm bại-vong.


QUA Chương "Kế-Hoạch Cảnh-Sát-Hóa" trong sách này, tác-giả cũng giới-thiệu một học-thuyết mới về Chiến-Tranh và Ḥa-B́nh, dành cho những ai quan-tâm đến vận-mệnh Quốc+Dân Việt-Nam từ nay về sau.

Nó đáng được xem là tài-liệu học-tập, không riêng cho ngành áp-pháp, mà c̣n chung cho chính-quyền, kể cả các cấp lănh-đạo quốc-gia trong tương-lai.

TRONG suốt chiều dài cuộc đời cảnh-nghiệp của ḿnh, tác-giả đă liên-tục phản-kháng từ thực-dân Pháp, phong-kiến Bảo-Đại, đến độc-tài Ngô Đ́nh Diệm và quân-phiệt Nguyễn Văn Thiệu; có bị tù, có bị đày, có bị trù, có bị d́m. Nhưng, trớ-trêu thay, tác-giả phải chờ đến lúc Việt-Cộng lên chân, mới được nghe chúng lên lớp giải-toả ḷng ḿnh:  Anh chống bọn chúng v́ anh muốn cho chế độ của chúng tốt hơn, đẹp hơn, trong sạch hơn, hùng mạnh hơn, để giết chúng tôi, để diệt chúng tôi, chứ đâu phải để hưởng ứng "Cách Mạng", về với "Nhân Dân!" (trong Chương "Tôi Đă Phá Vỡ Hệ-Thống Xă-Hội Chủ-Nghiă..." kể trên).

CHẾ-ĐỘ chính-trị của Việt-Nam Tự-Do trong tương-lai phải khác hẳn với cả của Việt-Cộng lẫn của Việt-Nam Cộng-Ḥa. Do đó, ngay từ bây giờ, chúng ta -- là người "Quốc-Gia" -- phải thẳng-thắn nh́n+nhận các khuyết-điểm đă vấp phải của chính ḿnh, để chỉ rơ vết-xe-đổ cần-phải-tránh ấy cho các lớp con+em của chúng ta từ nay và mai sau.
Đó là một trong các mục-đích chính của cuốn hồi-kư này.