QU LNG

 

Bến Ngự nh tan, gạch ngi rơi;

Người về Bến Ngự khc chia-phi;

Nhịp cầu Bến Ngự ngang ging gy;

Bến Ngự điu-tn, Bến Ngự ơi!

 

Ta đ hồi-cư một sớm no

Ngọn cờ nước ngoại đ treo cao:

Đồng-bo lấm-lt về -- tay trắng --

Sự-nghiệp l đy: suối mu đo!

 

Tự đ, ưu hoi khn lng qun,

Nhưng d nghịch-cảnh vẫn vươn ln,

Xy đi hưng-khởi trn tn-ph,

Lấy c tim m đắp mng nền.

 

                        *

                     *    *

 

L đy, Bến Ngự của lng ta:

Một khoảnh vườn xinh, một nếp nh;

Sống st thương nhau, đm-bọc lấy,

Ấm-m trn thuận, dưới vui ha.

 

Ta đứng bn đường đời, trống khng,

Nhn vo tổ ấm thấy lng rung.

Chao i, hạnh-phc! i thm-kht!

Một tấm lng băng kht nắng hồng!

 

Một nửa hồn ta nương Bến Ngự,

Ngy say thầm-kn một ln hương.

Nguời ơi!  Biết ni lm sao chứ?

Bến Ngự đy rồi, mộng thắm vương...

 

                                            1947

                                  THANH-THANH