BỐN ĐOẠN NÀY LÀ THƠ PHẢI KHÔNG?   

 

 

Một hôm, buồn quá, tôi ra biển                                   

núp bóng thùy dương ngó nước mây                 

ẩn hiện một người con gái đẹp                                  

tóc vàng như thể gái phương Tây                          

Người con gái đó bay trên biển                                

như chiếc thuyền trôi với cánh buồm                

như chiếc thuyền trôi thời bỏ xứ                             

trôi hoài trên đại hải trùng dương...                    

 

Tôi buồn đến nỗi nghe tôi khóc                                       

tiếng sóng thương tôi cũng nghẹn ngào              

Tôi muốn làm thơ mà bất lực                              

thả hồn cho gió thổi lên cao                             

Lên cao, tôi gặp mây, trên đó,                              

nh́n xuống, chao ôi, biển chập chùng               

Biển vẫn c̣n kia, người đă mất                             

như là lời Phật: “Có là Không!”...                              

 

Tôi buồn không biết v́ sao vậy                                  

(trước đó và sau đó, thật buồn)                         

Núp nắng, nên chi ḷng lạnh ngắt:                               

Giữa trời, ḷng vẫn lạnh như sương!              

Phải chăng cô gái là ma hiện                            

để dẫn tôi về thăm Cố Hương?                                

Thăm những mảnh thuyền trôi lại chỗ                 

rong rêu nằm tắp gốc thùy dương?                     

 

Một hôm... giờ đă mười năm chẵn                  

rồi sẽ thiên thu... hỡi một người!                                   

Không phải một mà muôn triệu nhé!                   

Buồn ơi Tổ Quốc của tôi ơi!                              

Đất lành sao lũ chim không đậu?                          

Cọp dữ c̣n thân thiết với người.                                   

Chế độ là ǵ... sao nước mắt                             

tôi cầm không được, để tuôn rơi!                           

 

Một hôm... cầm bút.  Và tôi viết:                                   

bốn đoạn trên là thơ, phải không?

 

                      TRẦN VẤN LỆ