Tôi là "NgưỜi Phân-Thân"

 

 

HỒI đó, hoạt-động của Ngành Cảnh-Sát Đặc-Biệt Cao-Nguyên Trung-Phần – sau đó gồm toàn Vùng II Chiến-Thuật: kể cả Miền Nam Trung-Nguyên Trung-Phần – đă được tổ-chức thành hai hệ-thống khác nhau: chính-thống và ngoại-vi.

Do đó, tôi bị gọi đùa là người "phân-thân".

Ở cấp cao nhất, tôi vừa là Trưởng Ngành Đặc-Cảnh chính-thống, vừa là Chính-Trách Chương-Tŕnh ngoại-vi HIP (Hamlet Informants Program=Chương-Tŕnh Mật-Báo-Viên Ấp).

Chương-tŕnh này là một sáng-kiến riêng của chúng tôi, được Phối-Trí-Viên T́nh-Báo yểm-trợ cả về kỹ-thuật lẫn tài-ngân.  Đại-khái là dưới cấp Vùng của tôi có một số Văn-Pḥng Đại-Diện HIP, mỗi Văn-Pḥng này phụ-trách một số Tỉnh.  Tại mỗi Tỉnh có thể có một hoặc nhiều Lưới.

Văn-Pḥng HIP tại Đà Lạt coi ngó các Lưới HIP tại hai Tỉnh Tuyên-Đức và Lâm-Đồng.  Tùy nơi mà mỗi Lưới hoạt-động tại một hoặc nhiều Quận khác nhau.  Hạ-tầng cơ-sở của HIP là các mật-báo-viên cấp Ấp, bắt-buộc Ấp nào cũng có một số, làm tai+mắt và tay+chân tại chỗ cho Ngành An-Ninh & Phản-Gián của chúng tôi.

 

Mật-báo-viên nào cũng được hưởng một số lương căn-bản hàng tháng, chưa kể tiền thưởng tùy theo tin-tức mà họ báo tŕnh.

Văn-Pḥng Đại-Diện quản-lư cả nhân-sự lẫn tài-ngân, trực-tiếp giao-dịch với Phối-Trí-Viên địa-phương; tôi chỉ cùng với Phối-Trí-Viên cấp Vùng thiết-kế và điều-khiển chung trên nguyên-tắc thôi.

Mục-đích chính của Chương-Tŕnh này là xây-dựng và phát-triển hoạt-động t́nh-báo chiến-lược, nghĩa là không bắt giữ, nếu cần th́ trả tự-do, để móc-nối tuyển-dụng người của Việt-Cộng, hoặc cài+cấy đưa người của ta vào hàng-ngũ Việt-Cộng, nằm vùng phục-vụ cho ta trong nội-bộ đối-phương.  Tin-tức thông-thường, gọi là chiến-thuật, th́ chuyển cho phía CSĐB.  Tin-tức chiến-lược th́ giữ riêng-tư bên phía HIP.  Đặc-biệt là có trường-hợp HIP can-thiệp để Đặc-Cảnh không động-chạm đến người của HIP, tức là không bắt những cán-bộ hay cơ-sở Việt-Cộng mà HIP đă hoặc đang nuôi-dưỡng.

 

Tổ-chức như thế hiển-nhiên giẫm chân lên phía Đặc-Cảnh, từ cấp Tỉnh+Thị trở xuống cấp Quận, là nơi thực-sự kiểm-soát Xă+Thôn.  Tuy nhiên, v́ các cấp-bộ Đặc-Cảnh phải lo nhiều việc khác nữa – tỷ như giám-thị, điều-tra, soát-xét, tịch-thu, bắt-bớ, giam-giữ, thẩm-vấn, truy-tố, thiết-lập văn-khố, nhật-tu hồ-sơ, và cả canh-gác, hộ-tống, hành-quân, tiếp-viện, tảo-thanh, v.v... – không c̣n th́-giờ để lo cho việc xâm-nhập cơ-cấu kẻ thù, nên Vùng chúng tôi mới có biện-pháp bổ-túc ngoài lề như trên.

V́ thế, tôi phải làm một quan ṭa, xét-xử thường-xuyên không biết bao nhiêu khiếu-nại, cả bên này lẫn bên kia.

*

TRONG số các vụ, có riêng một vụ mà tôi nhớ lâu hơn hết, v́ trong đó tôi đứng ra trước mũi chịu sào, và bị viên Trưởng Văn-Pḥng HIP Đà-Lạt, là thiếu-tá Hoàng Đắc Nghĩa, cằn-nhằn tôi hoài.

 

Số là tại Tỉnh Lâm-Đồng, Lưới HIP có tuyển-dụng được một tên cán-bộ, Đội-Trưởng Đặc-Công Việt-Cộng liên-tỉnh Tuyên-Đức–Lâm-Đồng, nằm vùng hoạt-động cho ta.  V́ y được lệnh của địch thực-hiện các vụ phá-hoại, khủng-bố trong vùng Quốc-Gia, mà ta th́ cần che-chở cho y khỏi bị sa lưới, để tạo thành-tích, tức tăng tín-nhiệm, ngơ hầu giúp y dễ-dàng tiến sâu, trèo cao bên trong Cộng-Đảng và Mặt-Trận Giải-Phóng Miền Nam, nên HIP vừa yểm-trợ cho y thi-hành công-tác, vừa báo tin cho Đặc-Cảnh biết trước để kịp pḥng-ngừa.

Kết-quả là có một số mưu-toan của VC quấy-phá an-ninh chung, tuy không đưa đến thiệt-hại đáng kể, nhưng cũng khiến cho Cấp Trên khiển-trách nhân-viên Đặc-Cảnh hữu-quan.  V́ thế, Đặc-Cảnh không thích HIP.

Riêng trong vụ này, cũng do chuyên-môn, Đặc-Cảnh đă t́m ra được dấu-tích của tên chỉ-huy Đội Đặc-Công nói trên, trong số nhiều tên trong Tỉnh Lâm-Đồng.

ĐÓ là vào lúc mới có Biên-Tập-Viên Nguyễn Văn Thuần đến làm Trưởng Pḥng Cảnh-Sát Đặc-Biệt tại đây.

Thuần nguyên là một Phật-Tử "tranh-đấu", ở Buôn Ma-Thuột, đă từng cạo đầu phản-đối chính-sách đàn-áp Phật-Giáo của nhà Ngô, giống như Thạc-Sĩ Vũ Văn Mẫu, là Ngoại-Trưởng, và Đại-Tá Trần Vĩnh Đắt, là Giám-Đốc Nha Cảnh-Sát Công-An Thủ-Đô Sài-G̣n, dưới thời Đệ-Nhất Cộng-Ḥa.  Sau đó, Thuần được cử làm Trưởng Pḥng Hành-Chánh tại Ty CSQG Tỉnh Pleiku, là nơi Thiếu-tá (sau này là Đại-Tá) Dương Quang Tiếp làm Trưởng-Ty.

 

Đến khi Tiếp được đổi về Lâm-Đồng th́ Thuần cũng cùng đi theo.  Tại nhiệm-sở mới, Tiếp làm Trưởng Ty, nhưng Thuần th́ chuyển qua làm Trưởng Pḥng Đặc-Cảnh.  Một phần th́ v́ muốn tỏ ra ḿnh tuy gốc Sắc-Phục nhưng cũng rành về t́nh-báo và an-ninh, một phần th́ v́ cũng muốn chứng-tỏ rằng "Phật-Giáo tranh-đấu" cũng chống Cộng mạnh, nên Nguyễn Văn Thuần hăng-hái đi đầu trong các cuộc hành-quân.

 

Một hôm, tên Đội-Trưởng Đặc-Công VC kia bị bắt.  Trưởng Văn-Pḥng Đại-Diện HIP là Biên-Tập-Viên Hoàng Đắc Nghĩa ở Đà-Lạt được tin, liền về Bảo-Lộc, Thị-Xă của Tỉnh Lâm-Đồng, can-thiệp với Pḥng Đặc-Cảnh ở đây.

Hai bên đều xin lệnh tôi.

 

Tôi xét rằng tên đặc-công, là một mật-viên của ta, tức là nhân-viên nhị-trùng, cần phải tuân đúng nguyên-tắc bảo-mật, không để cho bất-cứ ai, ngoài cấp chỉ-huy trực-tiếp của ḿnh, biết ḿnh thật-sự là ai.  Nay y bị bắt tức là đă bị lộ-diện, lộ mặt là một Việt-Cộng, nên hăy để cho Đặc-Cảnh đối-xử theo như thường-lệ; có thế th́ y mới khỏi bị phía cộng-sản nghi-ngờ hoặc khai-trừ, và HIP sẽ c̣n có thể tiếp-tục dùng y trong tương-lai.

Nhưng Nghĩa không chịu; anh muốn cho y được trả tự-do.

Cuối cùng, tôi đă chỉ-thị cho Thuần t́m cách thích-hợp kín-đáo thả tên đặc-công kia ra.

 

MỘT thời-gian sau, trong một cuộc phục-kích của Đặc-Cảnh trên đường di-chuyển của Việt-Cộng trong địa-phương của ḿnh, Đặc-Cảnh Tỉnh Lâm-Đồng đă hạ-sát được một tên; và chính Thuần đă cắt lấy đầu y, xách về triển-lăm tại Ty.

Tên địch bị giết chính là tên Đặc-Công nói trên.

 

Một trận khẩu-chiến và bút-chiến, qua máy điện-thoại, âm-thoại, và bằng công-điện, công-văn, bùng nổ giữa Hoàng Đắc Nghĩa và Nguyễn Văn Thuần, mà ai cũng muốn được tôi bênh ḿnh.

 

Giám-Đốc CSQG Vùng II hồi đó là Kiểm-Tra Nguyễn Bính.  Bính lại quen thân với Nghĩa, với Thuần, với cả phụ-tá của tôi về HIP tại Vùng, nên giao cho tôi trọng-tài.

Tôi phải đi lên Đà-Lạt/Tuyên-Đức, đi xuống Bảo-Lộc/Lâm-Đồng, qua lại nhiều lần suốt mấy ngày liền.

*

Từ phút đầu tiên, tôi đă tranh-luận với Thiếu-Tá Dương Quang Tiếp, Trưởng-Ty sở-tại, người vốn bênh-vực Thuần, và cuối-cùng ra lệnh chấm dứt ngay việc trưng-bày cái đầu của tên đặc-công.

Tôi cấm mọi việc xâm-phạm thi-thể kẻ thù, dù tại trận-tiền.

 

Hoàng Đắc Nghĩa, Trưởng Văn-Pḥng HIP Đà-Lạt, cho rằng chính Thuần cố ư t́m giết cho được tên đặc-công kia.

Nguyễn Văn Thuần, Trưởng Pḥng Đặc-Cảnh Tỉnh Lâm-Đồng, th́ nói là do t́nh-cờ trong các hoạt-động thông-thường mà thôi.

 

TÔI khen-ngợi Thuần về cuộc hành-quân, và khiển-trách anh về chuyện cái đầu.

 

Nhưng tôi không thể la rầy ǵ Thuần, như ư Nghĩa muốn, về việc hạ-sát tên đặc-công kia. 

Dù Thuần đă biết rằng tên đặc-công là người của HIP, anh không có quyền phổ-biến điều đó cho các cấp dưới của anh, cho nên cấp dưới, Đặc-Cảnh, không cần phân-biệt ai là "một mang", ai là "hai mang".

Hơn nữa, Việt-Cộng cũng có nhiều toán, chính anh làm sao biết được có y trong toán mà anh đối-đầu trong đêm.

 

TÔI cũng phân-tích với Nghĩa về phía HIP, rằng chính Nghĩa cũng phải chịu trách-nhiệm để mất điệp-viên của ḿnh.

 

Cứ theo nguyên-tắc, bảo-mật không phải chỉ là đối với đối-phương, đồng-thời đối với "người-ngoài" tức là tai+mắt quần-chúng nói chung, mà c̣n đối với cả "phe ta" nữa, bởi lẽ chỉ có một số rất ít "phe ta" được biết mà thôi.

Tên Đội-Trưởng Đặc-Công kia đă bị lộ-diện, th́ đáng lẽ Nghĩa phải cho thay đổi quy-luật, quán-tính hoạt-động, và cả phương-thức ngụy-trang của y, v́ phía CSĐB đă nhận ra y trong số các kẻ khả-nghi mà họ theo-dơi lâu nay.

 

HIP chỉ báo cho Đặc-Cảnh biết là sẽ có sự-việc ǵ xảy ra, ở đâu, vào thời-điểm nào, vừa đủ để pḥng và tránh; chứ đâu có báo cho biết là chúng ẩn-trú nơi nào, xuất-phát từ đâu, di-chuyển đường nào.

 

MỘT lư-do khác mà Nghĩa bất-b́nh, là v́ chương-tŕnh HIP đem lại cho anh thành-tích công-tác về mặt t́nh-báo, để được cấp trên khen-ngợi và đồng-bạn nể-v́.

Đồng-thời, kết-quả liên-hệ hẳn cũng đem lại một số lợi-lộc trước mắt, trong đó có số tiền thưởng nhiều hơn số tiền chi-phí điều-hành, trực-tiếp nhận từ các Phối-Trí-Viên.

Tuyển-dụng được tên Đội-Trưởng Đặc-Công nói trên là một trong các thành-công khả-quan, bằng-chứng để xin tài-trợ/yểm-trợ nhiều hơn, nhất là để được ưu-tiên thăng cấp, thăng chức trong Ngành...

 

LÊ XUÂN NHUẬN