NGƯỜI MẸ

 

 

Gh thy con vo ngực lp, tay gầy,

Ả khng khc v ging chu đ cạn.

Đi mi mếu phều ra từng giọng khản,

Ả ku go m cổ nghẹn chua cay.

 

Ko l-th đi lạnh vạn đm ngy,

Bầu sữa ngọt ro kh từ mạch v;

Miệng măng thơ trời sinh ra để b,

Cơm canh thừa, khoai sắn: nuốt sao đy!

 

Da tơ non, bụi đất bm ln đầy,

Sương gi di, nắng phơi: thời-kh mắc.

Khng thuốc men, khng chăm nom cứu-cấp:

Hồn đ la về thế-giới ring ty...

 

Người qua đường xc-động cảm thương thay,

Gom gp lại, của người nhiều, kẻ t:

Rồi tiền bạc nht vo tay lin-tiếp:

Ả khng ngờ con chết thế m may!

 

V đến khi thưa-thớt khch nơi ny,

Ả thất-thểu bồng con đi... chỗ khc!

Cứ thế mi! cho ti đầy giấy bạc!

Cho tối ngy! cho tanh-tưởi ươn thy!...

 

Sng hm sau, thnh thối bn lm cy,

Xc đứa b bị vi ruồi, kiến, nhặng!

(Kẻ biết chuyện khng tiếc lời trch mắng

Người mẹ ngho đnh dạ vứt con đy!)

 

Đằng đường kia, siết gi bạc trong tay,

Ả rấm-rức, trộm nhn qua mắt đục:

Bọn phu rc gi vo manh chiếu mục

Đứa hi-nhi bất-hạnh -- kiếp ăn my!

 

                                                       1952

                                          THANH-THANH

                trong "Miền Cch-Biệt" (chưa xuất-bản)