LINH-MỤC NGUYỄN KIM BÍNH

 

          Có người ngạc-nhiên tại sao tôi lại bố-trí vào các chức-vụ chỉ-huy dưới quyền của tôi một số sĩ-quan lúc đầu tưởng chỉ b́nh-thường chứ không hơn ǵ số khác mà đáng lẽ theo thường-t́nh th́ tôi đă phải chiếu-cố nhiều hơn, nhất là khi tôi trọng-dụng đại-úy Nguyễn Công Văn.

          Nhiều người vốn có ác-cảm với Văn, v́ anh khắt-khe với các thuộc-viên của ḿnh và hay chỉ-trích công-tác của nhiều Tỉnh và Quận trong Vùng; nhưng tôi biết rơ lư-do thầm-kín là v́ anh hay nói-năng động-chạm đến phía đạo Phật trong lúc anh là tín-đồ của đạo Ky-Tô.  Tôi th́ không hề phân-biệt tín-ngưỡng, vả lại nh́n thấy ở anh có những ưu-điểm:  tuy đă lớn tuổi mà c̣n làm việc hăng-say, hiểu-biết sâu-sắc sáng-kiến mà tôi đề ra, tận-tụy thực-hiện các kế-hoạch công-tác đặc-biệt, theo chiều-hướng mới, đúng ư của tôi.

          Văn gốc Quảng-B́nh, cùng quê với cố tổng-thống Ngô Đ́nh Diệm, cư-ngụ trong khu Thanh-Bồ Đức-Lợi, vùng đất hầu như dành riêng, nếu không nói là “tự-trị”, của các đồng-bào Ky-Tô-Giáo ở Đà-Nẵng, là nơi đă từng xảy ra một cuộc xô-xát đẫm máu giữa một số tín-đồ quá-khích thuộc hai đạo khác nhau, mà qua nhiều năm ấn-tượng vẫn c̣n chưa phai.

          Buổi tối hôm đó, tôi vào thăm bạn Trần Xuân Tự, thiếu-tá Giám-Đốc Trung-Tâm Huấn-Luyện Cảnh-Sát Căn-Bản Vùng I, thuê nhà ở trong vùng này.  Anh than với tôi là bị láng-giềng gây sự khi anh gơ mơ tụng kinh.  Khi xe tôi ra đến cổng, Nhân-Dân Tự-Vệ chận hỏi, đ̣i ghi tên-tuổi để tŕnh lên “Cha”.  Tôi gọi Văn đến can-thiệp.  Anh nạt đám kia: “Tụi bay vô-lễ với cả ‘ông-nội’ của tụi bay à?”  Tôi chưa kịp cười th́ anh đă tiếp: “Tao là ‘cha’ của tụi bay, mà ông này th́ là ‘cha’ của tao, tức là ‘ông nội’ của tụi bay đó!”.

          Tôi vẫn mong có một cơ-hội nào đặc-biệt cho viên Phó Sở Tác-Vụ này trổ tài, nói đúng hơn là đảm-trách và hoàn-thành một công-tác bất-thường nào đó, mà phần quan-trọng nhất, cũng là phần khó-khăn nhất, th́ tôi phải cần đến anh, v́ chỉ có một ḿnh anh, mới thực-hiện xong.  Và cơ-hội ấy đă đến.

*

          Đáng lẽ ra việc bổ-nhiệm đại-tá Nguyễn Hữu Duệ và trung-tá Hoàng Thế Khanh làm Tỉnh-Trưởng & Thị-Trưởng và Chỉ-Huy-Trưởng Cảnh-Sát Quốc-Gia Tỉnh Thừa-Thiên & Thị-Xă Huế, theo như đề-nghị của tôi, sẽ thỏa-măn được ước-vọng trước mắt của linh-mục Nguyễn Kim Bính, người được xem như trái tim và linh-hồn của nhóm Ky-Tô-Giáo cực-đoan Miền Trung quyết-liệt chống-phá chính-quyền Nguyễn Văn Thiệu, và do đó xoa dịu được t́nh-h́nh không những tại Huế mà c̣n là nơi phát-nguyên của cả một chiến-dịch đại-quy-mô gây xáo-trộn khắp nơi trong nước; th́, ngược lại, có sẵn công-quyền và công-lực trong tay con chiên của ḿnh, linh-mục Nguyễn Kim Bính lại thấy đó là cơ-hội để không c̣n sợ sẽ bị đàn-áp trong các cuộc xuống đường tiếp theo, dự-định rộng lớn và đều khắp hơn, để khởi đầu cho cả loạt biểu-t́nh tuần-hành khắp các Tỉnh & Thị có tín-đồ “Công-Giáo Tranh-Đấu” mà trước đây được ước-tính là nếu ở Huế mà bị giải-tán th́ ở nơi khác cũng bị trấn-áp tức-thời.

          Khi đă biết chắc quyết-tâm của “Phong-Trào Chống Tham-Nhũng và Kiến-Tạo Ḥa-B́nh” sắp-sửa trở thành biến-cố quan-trọng có ảnh-hưởng xấu cho an-ninh chung, Bộ Tư-Lệnh Cảnh-Lực Quốc-Gia một mặt báo-cáo lên Tổng-Thống, một mặt trông-cậy vào quyết-định đối-phó của các Tỉnh-Trưởng liên-hệ, nhất là khả-năng duy-tŕ trật-tự công-cộng của các lực-lượng Cảnh-Sát địa-phương.

          Kinh-nghiệm cho thấy, chỉ trừ trường-hợp vừa rồi tại Tỉnh Thừa-Thiên, dưới thời đại-tá Tỉnh-Trưởng Tôn Thất Khiên và thiếu-tá Chỉ-Huy-Trưởng CSQG Liên-Thành, là một ngoại-lệ, c̣n th́ các Tỉnh-Trưởng khác thường không tự ḿnh tận-dụng quyền-hành và phương-tiện sẵn có dưới quyền của ḿnh, mà chỉ đ̣i-hỏi và chờ-đợi Trung-Ương đưa Cảnh-Sát Dă-Chiến từ Sài-G̣n ra trấn dẹp giùm.  Thế nhưng, nay mai, nếu sự lộn-xộn xảy ra cùng lúc tại nhiều địa-phương th́ lấy đâu ra cho đủ lực-lượng CSDC mà tiếp-viện cho các nơi?

          Sự lựa-chọn giản-dị nhất mà ít tốn-kém nhất là Bộ Tư-Lệnh Đặc-Cảnh Trung-Ương chấp-thuận cho tôi tự ḿnh toàn-quyền giải-quyết vấn-đề, mà không cần có nhân-lực, tài-lực, hay vật-lực ǵ tăng thêm.

*

          Tôi chỉ cần đọc lướt lại vài đoạn trong cuốn an-bum tài-liệu tham-chiếu mà tôi tự ḿnh cập-nhật-hóa và luôn luôn mang theo bên ḿnh như vật pḥng-thân, chỉ trong dăm phút là tôi đă có thể phác-họa ra trong đầu óc ḿnh một kế-hoạch hành-động với những biện-pháp áp-dụng trong từng t́nh-huống biến-chuyển của mỗi giai-đoạn thi-hành.

Đây là cơ-hội để tôi sử-dụng đại-úy Nguyễn Công Văn đúng chỗ và đúng lúc nhất.

Tôi cử thiếu-tá Ngô Phi Đạm, Chánh Sở Tác-Vụ, làm Trưởng, và Văn làm Phó, một Toán-hai-người đại-diện cho tôi, Giám-Đốc Đặc-Cảnh Vùng I, đến Huế để thi-hành một sứ-mệnh đặc-biệt.

Trước hết, Toán Đặc-Mệnh ấy của Vùng, cùng với Chánh Sở Đặc-Cảnh Trương Công Đảm (thay thế thiếu-tá Trương Công Ân) của Tỉnh Thừa-Thiên, bí-mật đến gặp điệp-viên sinh-viên Hoàng Kim Khánh, sắp-xếp cho Khánh đứng ra công-khai xác-nhận trước một cuộc họp báo rằng ḿnh đă được Việt-Cộng kết-nạp, bố-trí cho xâm-nhập vào Ban Lănh-Đạo Hành-Động Chung của “Phong-Trào Chống Tham-Nhũng” với tư-cách đại-diện tập-thể Sinh-Viên Đại-Học Huế, với chủ-đích là lợi-dụng các cuộc xuống đường sắp tới, do linh-mục Nguyễn Kim Bính cầm đầu và có sinh-viên tham-gia, để đột-nhập các công-sở, tấn-công các nhân-viên chính-quyền, phá-hoại các kho tàng và tiện-nghi công-cộng, mở đường cho các đơn-vị đặc-công xung-kích của địch đánh phá tổng-quát hoặc từng phần ngay ở thị-thành. 

          Then-chốt của lời khai chứng là Khánh tránh né tiết-lộ chi-tiết về Trần Văn Hội và các cán-bộ Việt-Cộng nằm vùng, chỉ mô-tả sơ một vài cá-nhân nào đó như là phần-tử phiến-tặc đă trực-tiếp chỉ-thị và giật dây Khánh hoạt-động, mà luôn luôn ở trong bóng tối và che kín mặt nên anh không thể nhận-diện được; mục-đích là để anh không bị đồng-bọn trừng-phạt nếu đă làm vỡ tổ-chức.  Đồng-thời, để xác-nhận rằng Khánh quả thật đă bị Việt-Cộng móc nối sai-khiến, Đặc-Cảnh sẽ trích đưa ra các báo-cáo của đường dây Đặc-Nhiệm giám-thị và theo-dơi Khánh, cùng với các tấm ảnh lén chụp Khánh tiếp-xúc với những kẻ lạ mặt trong đêm khuya, các đoạn băng lén ghi-âm những lời đối-thoại của Khánh với các kẻ ấy, biên-bản soát-xét và tịch-thu được trong người Khánh một số tài-liệu gồm có báo-chí, truyền-đơn của Việt-Cộng, cùng với chỉ-thị của cán-bộ chỉ-đạo anh, và báo-cáo viết tay của chính anh định gửi cho chúng trong đó có nhắc lại một số vấn-đề đă được anh báo-cáo nhiều lần trước rồi...

          Khánh sẽ b́nh-tĩnh và rơ-ràng đọc lời khai-thú để Đặc-Cảnh ghi-âm trước, dự-trù khi ra họp báo nếu rủi anh bị khan tiếng, chóng mặt, lời tŕnh-bày thiếu tính thuyết-phục tự-nhiên, th́ Ban Tổ-Chức cho phát cuốn băng ghi-âm này; Khánh sẽ trả lời mọi câu hỏi của cử-tọa, nhất là của giới truyền-thông.

          Kế đến, để đề-pḥng trường-hợp Hoàng Kim Khánh có thể thay đổi thái-độ vào phút chót, Toán Đặc-Mệnh cũng làm những việc tương-tự đối với sinh-viên Trần Văn Hội.  Hội được cách-ly để không nghe biết diễn-tiến về phần tŕnh-bày của Khánh.  Đến khi nếu Khánh phản-bội chúng tôi trong cuộc họp báo th́ Hội sẽ được đưa ra ngay.  Hội có nhiều ưu-thế hơn, nếu được đối-chất với Khánh.  Khi đó th́ Đặc-Cảnh buộc ḷng phải công-khai-hóa hồ-sơ tuyển-dụng Khánh, lời cam-kết cộng-tác cùng một số báo-cáo và những tài-liệu mà anh đă nạp cho Đặc-Cảnh lâu nay; đồng-thời Đặc-Cảnh cũng phải phá vỡ điệp-vụ Trần Văn Hội luôn.  Tuy nhiên, chúng tôi cũng bố-trí cho Hội tránh né tiết-lộ lư-lịch hành-tung của các cán-bộ Việt-Cộng nằm vùng cũng như từ mật-khu lén về, một phần là để bảo-vệ các điệp-vụ khác quan-trọng hơn, v́ Đặc-Cảnh cũng đă khống-chế tuyển-dụng được một số trong các cán-bộ ấy rồi; một phần là để giúp Hội khỏi bị Việt-Cộng kết tội nếu làm hại chúng; xem như chỉ một ḿnh Hội bị lộ th́ một ḿnh y và số cơ-sở dưới y phải chịu hy-sinh mà thôi.

          Ngoài ra, chúng tôi cũng dự-trù chuẩn-bị sẵn ít nhất là một cán-bộ hoặc cơ-sở Việt-Cộng khác, là điệp-viên của Đặc-Cảnh, được cầm chân sẵn, để nếu cả Khánh lẫn Hội đều không đáp-ứng kế-hoạch th́ chúng tôi sẽ cần nhờ đến phần-tử này...

          Nguyên-tắc phân-phần đă được tuyệt-đối tôn-trọng để Khánh cũng như Hội người này không biết ǵ về những sắp-xếp của chúng tôi dành cho người kia.  Lại c̣n một biện-pháp pḥng xa khác nữa, là canh chừng không cho hai chứng-nhân ấy đi xa ra khỏi tầm kiểm-soát của Đặc-Cảnh; đến đêm rạng ngày mở cuộc họp báo th́ cả hai đều được cầm chân mỗi người tại một nhà an-toàn riêng, chờ đến phiên ḿnh.

*

          Tuy nhiên, ch́a khóa của vấn-đề không phải chỉ là sự thỏa-thuận hợp-tác của Khánh và Hội, mà trọng-tâm công-tác của Toán Đặc-Nhiệm của Vùng là đạt được thái-độ thân-thiện của linh-mục Nguyễn Kim Bính đối với chúng tôi.

          Trong bầu không-khí căng-thẳng giữa số người “Ky-Tô-Giáo tranh-đấu” mà linh-mục Bính cầm đầu, với Chính-Quyền mà chúng tôi thay mặt, không ai thích-hợp hơn Nguyễn Công Văn trong nhiệm-vụ tiếp-xúc và thuyết-phục ông tham-dự cuộc họp báo này.  Có sự hiện-diện của ông th́ cuộc họp báo mới thành-công.

          Tôi chỉ-thị thiếu-tá Đạm và đại-úy Văn tổ-chức cuộc họp báo tại Viện Đại-Học Huế, nhất là tại Trường Đại-Học Văn-Khoa ở đại-khách-sạn Morin cũ -- là trung-tâm sinh-hoạt của tất cả các Khoa, cũng là trụ-sở của Tổng-Hội Sinh-Viên Huế -- mời đại-tá Nguyễn Hữu Duệ, tân Tỉnh-Trưởng địa-phương chủ-tọa, giáo-sư Viện-Trưởng Viện Đại-Học Huế đồng-chủ-tọa, với quan-khách là hầu hết các nhân-vật tai-mắt đứng đầu Hội-Đồng Tỉnh và Thị-Xă, Ṭa Án, các cơ-quan hành-pháp, các đơn-vị quân-sự, Tổng-Hội Sinh-Viên, các trường trung-học, Hội Văn-Nghệ-Sĩ & Kư-Giả, Luật-Sư-Đoàn, Y-Sĩ-Đoàn, Dược-Sĩ-Đoàn, Pḥng Thương-Mại, các giáo-hội, các nghiệp-hội, đài phát-thanh, đài truyền-h́nh, Ty Thông-Tin, v.v...  Trọng-tâm của cuộc họp báo, theo chương-tŕnh phổ-biến bên ngoài th́ là tố-cáo cộng-sản xâm-nhập vào các đoàn-thể dân-chúng, nhưng theo nội-dung mà tôi phác-họa cho cặp Đạm+Văn th́ là tố-cáo Tổng-Hội Sinh-Viên Đại-Học Huế và nhóm “Ky-Tô-Giáo tranh-đấu” trong Phong-Trào Chống Tham-Nhũng của linh-mục Bính đă bị cộng-sản xen vào lợi-dụng.

          Họp báo tố-cáo sinh-viên ngay tại Viện Đại-Học của họ, trong lúc “sinh-viên tranh-đấu” chống Chính-Quyền, mà lại do Ngành Đặc-Cảnh chủ-tŕ, trong lúc Đặc-Cảnh đă bị sinh-viên tố-cáo là đă bắt cóc khủng-bố sinh-viên, là một việc làm đầy thách-thức; nhưng tôi ước-tính là dù cho các sinh-viên hiện-diện có phản-đối ngay tại hội-đường đi nữa th́ cuộc họp báo vẫn cứ diễn ra như thường, v́ nếu sinh-viên mà bạo-động th́ tức là họ trực-tiếp xúc-phạm Chủ-Tọa-Đoàn và quan-khách, những người này tất-nhiên sẽ không phản-đối nếu Cảnh-Sát dùng biện-pháp thích-ứng để ổn-định trật-tự.  Ngoài ra, hệ-quả của cuộc họp báo là đă có một tiền-lệ cho Đặc-Cảnh vào làm việc ngay trong khuôn-viên Viện Đại-Học, và công-khai xác-nhận vị-trí của Viện-Trưởng là nếu không đứng hẳn về phía Chính-Quyền th́ cũng là phải đứng giữa, chứ không đứng hẳn về phía sinh-viên, nhất là “sinh-viên tranh-đấu” như giới này vẫn mong.  Tóm lại, tôi không sợ sinh-viên, song tôi rất ngại Cha Xứ Phú-Cam, họ đạo và là trú-quán lâu đời của ḍng họ Ngô Đ́nh.

          Tố-cáo rằng “Phong-Trào Chống Tham-Nhũng” đă bị cộng-sản lợi-dụng mà nếu không có linh-mục Nguyễn Kim Bính hiện-diện th́ cuộc họp báo sẽ không có hiệu-quả.  Mà mời ông đến dự một cuộc họp báo như thế th́: một là ông sẽ dứt-khoát chối-từ; hai là ông sẽ đến để lớn tiếng phủ-nhận nội-dung của cuộc họp báo, v́ ông là một người kiêu-căng, tự cho là ḿnh chống Cộng triệt-để không thể dễ bị cộng-sản đánh lừa, nóng tính, lại mang mối hận đă bị Cảnh-Sát Dă-Chiến xịt nước đẩy lui kỳ rồi.  Linh-mục Bính mà phản-đối th́ sinh-viên sẽ phản-đối theo, khi đó Cảnh-Sát sẽ không dám hành-động ǵ, v́ Chính-Quyền sở-tại là đại-tá Duệ, Tỉnh-Trưởng, cùng trung-tá Khanh, Chỉ-Huy-Trưởng Cảnh-Lực, đă là người cùng phía với linh-mục ấy rồi.

Đó là lư-do và mục-đích của việc tôi biệt-đăi đại-úy Văn từ lâu nay.

Tại Huế, Văn đă hành-động đúng theo ư tôi.  Anh là tín-hữu của linh-mục Bính, lại là dân gốc Quảng B́nh, gần-gũi trong tinh-thần đồng-đảng đồng-đạo đồng-địa với ông, lại là đại-diện chính-thức của Ngành Đặc-Cảnh cấp Vùng, đích-thân đến với ông, tự-nguyện đứng ra giúp ông gỡ rối, trong lúc lâu nay các cơ-quan chính-quyền cấp Tỉnh sở-tại đă xem ông như không có mặt trong địa-phương ḿnh, huống chi cấp Vùng th́ ở xa xôi.  Việc đó đă tạo thuận-lợi cho kế-hoạch của tôi.  Đạm đă nhường cho Văn tŕnh-bày; và Văn đă nhân-danh một Ky-Tô-Hữu tiết-lộ với linh-mục Bính những ǵ có thể có hại cho uy-tín của ông, của cả Phong-Trào Chống Tham-Nhũng do ông cầm đầu ở Miền Trung, mà Văn biết được qua các điệp-vụ mà Văn dự phần đảm-trách.  Văn gợi ư là khi ra tŕnh-bày trước cử-tọa Văn sẽ xác-nhận rằng chính linh-mục Bính đă có báo riêng cho Đặc-Cảnh biết là ông đă đề-cao cảnh-giác và đă có nghi-ngờ Hoàng Kim Khánh ngay từ lần đầu tiên Khánh nhân-danh tập-thể sinh-viên Huế đến tiếp-xúc với ông để bàn về việc công-khai đại-diện sinh-viên Huế tham-gia phối-hợp hoạt-động với Phong-Trào.  Lời xác-nhận đó sẽ cứu-vớt danh-dự cho ông, cho Phong-Trào của ông, và c̣n tăng thêm giá-trị cho cá-nhân ông nữa, khiến ông thấy được thỏa-măn tự-ái, nên đă sốt-sắng nhận lời tham-dự cuộc họp báo của chúng tôi.

          Linh-mục Nguyễn Kim Bính đă nhận lời tham-dự, th́ cặp Duệ+Khanh lại càng tích-cực hơn trong việc giúp-đỡ chúng tôi tổ-chức và thực-hiện cuộc họp báo mà tôi thiết-kế và cặp Đạm+Văn phối-hợp với Sở Đặc-Cảnh Tỉnh Thừa-Thiên, bây giờ do Trương Công Đảm đứng đầu, chiếu từng chi-tiết mà chấp-hành.

*

          Tôi vẫn ở lại tại trụ-sở Ngành Đặc-Cảnh Vùng I để tiếp-tục điều-hành mọi công-tác khắp Vùng, và dự-trù sẽ chỉ ra Huế khi nào Đạm+Văn gặp trở-ngại.  Tất-nhiên tôi cũng tính sẵn những việc nếu cần phải làm liên-quan đến cuộc họp báo nói trên.

          Theo nguyên-tắc của Ngành Đặc-Cảnh, mọi công-tác cài-cấy người vào hàng-ngũ Việt-Cộng hoặc móc-nối người của đối-phương làm tay-trong cho ta đều đ̣i-hỏi nhiều phương-tiện mà chủ-yếu là tiền.  Các huấn-luyện-viên t́nh-báo đều có phác-họa cho học-viên thấy là trong các hoạt-động tương-lai mọi viên-chức sẽ được cấp nhiều tiền; các độc-giả, khán-giả của sách báo và phim kịch cũng thấy là các điệp-viên tiêu tiền như nước.  Nhưng Ngành Đặc-Cảnh mà hoạt-động chính là t́nh-báo th́ không được Cấp Trên cấp cho một xu nào, nên phải nhờ đến sự tài-trợ của Người Bạn Đồng-Minh.  Mà Người Bạn Đồng-Minh th́ họ xem điệp-vụ của Đặc-Cảnh do họ tài-trợ như là điệp-vụ của chính họ, và họ chỉ muốn nuôi-dưỡng lâu dài để ở lâu, đi sâu và trèo cao, nên ít khi chịu phá vỡ.  Bộ Tư-Lệnh Đặc-Cảnh Trung-Ương cũng như Phủ Đặc-Ủy T́nh-Báo Trung-Ương cũng cần có những điệp-vụ chiến-lược, nín thở ở ĺ trong nội-bộ địch, nên hạn-chế việc phá vỡ.  Bản-thân tôi cũng đă suưt bị trọng-phạt khi ra lệnh cho các Tỉnh thuộc quyền phá vỡ một số điệp-vụ hiện có để phục-vụ cho Kế-Hoạch “An Trung” vào dịp Tết Nguyên-Đán 1975.  V́ thế, tôi phải khó-khăn lắm mới thuyết-phục được Bộ Tư-Lệnh Đặc-Cảnh Trung-Ương cũng như các Người Bạn Đồng-Minh liên-quan để họ bằng ḷng hy-sinh các điệp-viên Hoàng Kim Khánh và Trần Văn Hội, và thêm một vài cán-bộ Việt-Cộng khác nữa, nếu cần.

          Như thế là tôi đă có đủ điều-kiện để bật đèn xanh, một mệnh-lệnh cuối cùng, cho thiếu-tá Đạm và đại-úy Văn tiến-hành cuộc họp báo.

          Và cuộc họp báo ấy đă được diễn ra tốt đẹp đúng y như tôi dự-kiến, và đă được phổ-biến trên báo-chí, đài phát-thanh và đài phát-h́nh tại thủ-đô Sài-G̣n và khắp các nơi trên toàn-quốc.

          Một thắng-lợi nội-bộ đáng ghi nhận là Hoàng Kim Khánh đă thành-thật và linh-động hợp-tác với chúng tôi trong cuộc họp báo ấy, nên Ngành Đặc-Cảnh khỏi phải hé lộ biệt-tác của Trần Văn Hội cho nên khỏi phải đốt cháy một số điệp-viên liên-quan.

*

          Linh-mục Nguyễn Kim Bính với đại-tá Nguyễn Hữu Duệ và trung-tá Hoàng Thế Khanh đă nhiệt-thành góp phần to lớn vào cuộc họp báo với mục-đích bảo-vệ thanh-danh của Cha Xứ Ky-Tô-Giáo Phú Cam và Phong-Trào Chống Tham-Nhũng chống chế-độ Nguyễn Văn Thiệu.  C̣n Ngành Đặc-Cảnh Vùng I do tôi lănh-đạo và chỉ-huy, qua Đạm+Văn của Sở Tác-Vụ và qua Đảm của Sở Đặc-Cảnh Tỉnh Thừa-Thiên, đă làm tṛn một sứ-mệnh trọng-đại, theo trách-nhiệm nghề-nghiệp của ḿnh, là chận đứng được âm-mưu của cộng-sản len-lỏi vào giật dây các đoàn-thể dân-nhân, chấm dứt t́nh-h́nh hỗn-độn do nhóm sinh-viên hiếu-động thuộc Tổng-Hội Sinh-Viên Huế, là khối đại-học lớn mạnh thứ nh́ sau Tổng-Hội Sinh-Viên Sài-G̣n, và nhóm tín-đồ Ky-Tô-Giáo cố-chấp trong Phong-Trào Chống Tham-Nhũng mà trung-tâm phát-khởi biểu-t́nh là họ đạo Phú-Cam Huế, gây nên.

          Cuộc họp báo của chúng tôi, vào tháng 2 năm 1975, đă dập tắt hết mọi mưu toan của cả Tổng-Hội Sinh-Viên Huế lẫn Phong-Trào Chống Tham-Nhũng và cả Việt-Cộng, mà ư-đồ và nỗ-lực sau cùng của “liên-minh” ấy là tái-phát-động các cuộc xuống đường do linh-mục Nguyễn Kim Bính cầm đầu, mà từ nay trở đi th́ không c̣n bị Cảnh-Sát đàn áp nữa.  Các tỉnh+thành khác, nhất là thủ-đô Sài-G̣n, và các địa-phương đông dân Ky-Tô-Giáo cũng như có nhiều sinh-viên, cũng sẽ thừa thắng từ Huế mà xông lên, đồng-loạt gây xáo-trộn khắp toàn-quốc, đưa đến xung-đột đẫm máu giữa nhiều phe phái khác nhau.  Đó là quyết-tâm trước hết của nhóm các linh-mục Trần Hữu Thanh và Nguyễn Kim Bính, mà theo phân-công th́ linh-mục Thanh, ngôn-sứ của chủ-nghĩa "Nhân-Vị", chủ-tịch “Phong-Trào Chống Tham-Nhũng” ở trung-ương, đảm-trách lănh-đạo hoạt-động tại các phần đất c̣n lại trong Miền Nam.

          Nếu tôi không thực-hiện được lời hứa với thiếu-tướng Nguyễn Khắc B́nh, Tư-Lệnh Cảnh-Lực Quốc-Gia, đại-diện Chính-Quyền Trung-Ương, mà để cho các sự-kiện nói trên xảy ra theo ư các kẻ chủ-trương, th́ có thể một Việt-Nam Cộng-Ḥa vô-chính-phủ đă tự sụp đổ sớm hơn đại-nạn vào Tháng Tư Đen 1975.

            Chúng tôi đă phục-hồi và duy-tŕ được trật-tự công-cộng tại hậu-phương, để các chiến-sĩ chống Cộng ở trận tiền an-tâm chiến-đấu, không bị đâm sau lưng, ít nhất th́ cũng cho đến tận ngày Cộng-Sản Bắc-Việt Xâm-Lược vi-phạm Hiệp-Định Paris, tiến quân cưỡng-chiếm Miền Nam.

                                          LÊ XUÂN NHUẬN