VÀI  D̉NG  LƯU-NIỆM
 
 
HỒ THỊ (nhà văn)

(thư ngày 15-1-1950)
 
... Tôi đă dành đủ th́ giờ đọc kỹ tập “Chiều Ly-Loạn” của 
Thanh-Thanh.
 
Đó là một tập thơ giá-trị.  Nó có thể sắp hạng hơn thua với 
vài tác-phẩm gọi là có giá-trị đă xuất-bản gần đây ...
 
 
 
XUÂN HUYỀN (nhà thơ)

(thư ngày 2-4-1951)
 
... Thi-sĩ Anh Huy trong báo “Tiếng Chuông” có giới-thiệu 
câu sau đây:
 
Có lẽ “Ánh Trời Mai” là tập thơ khá nhất trong số những tập 
thơ mới ra gần đây ...
 
(thư ngày 11-6-1951)
 
... Lê Tràng Kiều thích kịch thơ “Hồ Qúy Ly” lắm lắm và 
mến tài bạn.
 
Thơ (kịch) của bạn hay hơn Phạm Huy Thông ở chỗ hay đều, 
chứ không như Phạm Huy Thông đoạn hay đoạn dở (lời Lê 
Tràng Kiều)...
 
 
 
HỒ Đ̀NH PHƯƠNG (nhà thơ)

(thư ngày 1-5-1951)
 
... Tôi rất sung sướng khi đọc xong “Ánh Trời Mai” của bạn.

Thế là từ bi-quan tôi đă bước sang lạc-quan, và thấy rằng
Thi Ca ở thành không đến nỗi bế-tắc như tôi đă lầm tưởng...

Trong “Ánh Trời Mai”, quả bạn đă xây dựng được một T́nh 
Thương giữa đồng-bào với đồng-bào để phụ-lực vào công-
cuộc giành Tự Chủ cho Xứ-Sở Quê-Hương.  Không cần phải 
tháo quát ồn-ào, mà chỉ với những gịng chữ chân-thành ḥa-
nhă, bạn đă chinh-phục được người đọc và gieo vào ḷng họ 
một cảm-nghĩ, một Niềm Tin vững-chắc vào Ngày Mai đầy 
Ánh Sáng...

Nhận xét riêng từng phần kỹ-thuật và nghệ-cảm, tôi có thể 
bảo: Thanh-Thanh có lời thơ nhẹ-nhàng giản dị như Nguyễn 
Bính và ư thơ trong sáng tích-cực như Tố Hữu; hay nói khác 
hơn đi: trong Thanh-Thanh đă có hai mạch sống trường-cửu: 
Nguyễn Bính và Tố Hữu, đành rằng trong tiểu-tiết thơ Thanh-
Thanh có một sắc-thái riêng-biệt.

Mong rằng “Ánh Trời Mai” sẽ sống trường-cửu trong ḷng 
quần-chúng cũng như trong Văn-Học-Sử nước nhà.

Đôi lời thành-thực gửi bạn để đánh dấu ngày giao-cảm đầu 
tiên...
 
 
 
TRỊNH VĂN NGÂN (nhà soạn nhạc)
 
(thư gửi Diệu-Ái ngày 9-9-1953)
 
... Tôi đă viết cả một nhạc-cảnh bằng thơ, trong đó lấy bài 
“Những Người Sống Sót” của Thanh-Thanh (trong “Ánh Trời 
Mai”) làm ṇng cốt...

Họ có giới-thiệu với tôi nhiều văn-sĩ và thi-sĩ.  Không nói giấu 
ǵ cô, tôi thấy họ tầm-thường quá.  Sách của họ nếu không 
“trống rỗng” th́ lại “xu-thời” một cách vô-nghiă, tôi ngán 
lắm.

Nhưng Thanh-Thanh th́ khác.  Tác-phẩm của anh bạn của 
chúng ta thiên hẳn về xă-hội (cái đó mới lại khó).  Thanh-
Thanh giàu óc tưởng-tượng vô cùng.  Tôi c̣n nhớ trong một 
kịch thơ tả về Tết Trung-Thu (trong “Kiếm Xuân Thu”) anh 
ấy đă phác-họa nên một bức tranh xă-hội tuyệt-tác.  Vâng, 
đă viết th́ phải viết như thế.

Tôi rất hănh diện có được những người bạn như Thanh-Thanh...
 
 
 
NGƯỜI MẮT XANH (nhà b́nh thơ)
 
(tạp-chí “Thẩm Mỹ” ngày 28-11-1953)
 
... Những bài thơ nhẹ-nhàng, ngập-ngừng nhưng mang-mang 
cảm-xúc.

Đề-tài phần nhiều rút ở sự sống phũ-phàng, chua-chát, quằn-
quại của xă-hội, thơ Thanh-Thanh hướng về phiá xây dựng 
một T́nh Thương, một Ngày Mai chan-ḥa Ánh-Sáng...
 
 
 
TRÚC LANG (nhà thơ)
 
 

Wednesday, January 20, 2010 7:33 PM

From:

To: ThiNhanVietNam@yahoo.com

 

Anh Thanh Thanh thân,

 

Thành thật cám ơn Anh nhiều lắm.

 

Tôi đă đọc hết và rất thán phục Anh không phải lúc này mà những năm sống ở Huế. Anh đă làm rạng rỡ Huế trong văn học nghệ thuật với chủ trương đứng ra thành lập “Thi Văn Đoàn Xây Dựng góp mặt một số lớn văn sĩ thi sĩ tiêu biểu cho Văn Học Việt Nam thời bấy giờ.

 

Anh là một nhà thơ tên tuổi được mọi người mến phục và biết đến qua những tác phẩm Thơ Văn và Kịch thơ rất xuất sắc thời đó.

 

Bây giờ Anh chuyển qua dịch thuật quá lưu loát, chính tôi cũng phải học hỏi nơi Anh khi sáng tác thơ Anh ngữ hoặc dịch thơ.

 

Hôm nay chúng ta 82 tuổi đời, nhớ lại đoạn đời đă qua ở Huế tôi vẫn không quên được những h́nh ảnh thân thương “một thời vàng son văn học” trong đó có Anh.

 

Thân kính,