VÀI  D̉NG  LƯU BÚT
 
HỒ THỊ (nhà văn)

(thư ngày 15-1-1950)
 
... Tôi đă dành đủ th́ giờ đọc kỹ tập “Chiều Ly-Loạn” của 
Thanh-Thanh.
 
Đó là một tập thơ giá-trị.  Nó có thể sắp hạng hơn thua với 
vài tác-phẩm gọi là có giá-trị đă xuất-bản gần đây ...
 
 
XUÂN HUYỀN (nhà thơ)

(thư ngày 2-4-1951)
 
... Thi-sĩ Anh Huy trong báo “Tiếng Chuông” có giới-thiệu 
câu sau đây:
 
Có lẽ “Ánh Trời Mai” là tập thơ khá nhất trong số những tập 
thơ mới ra gần đây ...
 
(thư ngày 11-6-1951)
 
... Lê Tràng Kiều thích kịch thơ “Hồ Qúy Ly” lắm lắm và mến 
tài bạn.
 
Thơ (kịch) của bạn hay hơn Phạm Huy Thông ở chỗ hay đều, 
chứ không như Phạm Huy Thông đoạn hay đoạn dở (lời Lê 
Tràng Kiều)...
 
 
HỒ Đ̀NH PHƯƠNG (nhà thơ)

(thư ngày 1-5-1951)
 
... Tôi rất sung sướng khi đọc xong “Ánh Trời Mai” của bạn.

Thế là từ bi-quan tôi đă bước sang lạc-quan, và thấy rằng
Thi Ca ở thành không đến nỗi bế-tắc như tôi đă lầm tưởng...

Trong “Ánh Trời Mai”, quả bạn đă xây dựng được một T́nh 
Thương giữa đồng-bào với đồng-bào để phụ-lực vào công-cuộc 
giành Tự Chủ cho Xứ-Sở Quê-Hương.  Không cần phải tháo 
quát ồn-ào, mà chỉ với những gịng chữ chân-thành ḥa-nhă, 
bạn đă chinh-phục được người đọc và gieo vào ḷng họ một 
cảm-nghĩ, một Niềm Tin vững-chắc vào Ngày Mai đầy Ánh 
Sáng...

Nhận xét riêng từng phần kỹ-thuật và nghệ-cảm, tôi có thể bảo: 
Thanh-Thanh có lời thơ nhẹ-nhàng giản dị như Nguyễn Bính 
và ư thơ trong sáng tích-cực như Tố Hữu; hay nói khác hơn 
đi: trong Thanh-Thanh đă có hai mạch sống trường-cửu: Nguyễn 
Bính và Tố Hữu, đành rằng trong tiểu-tiết thơ Thanh-Thanh 
có một sắc-thái riêng-biệt.

Mong rằng “Ánh Trời Mai” sẽ sống trường-cửu trong ḷng quần-
chúng cũng như trong Văn-Học-Sử nước nhà.

Đôi lời thành-thực gửi bạn để đánh dấu ngày giao-cảm đầu tiên...
 
 
TRỊNH VĂN NGÂN (nhà soạn nhạc)

(thư gửi Diệu-Ái ngày 9-9-1953)
 
... Tôi đă viết cả một nhạc-cảnh bằng thơ, trong đó lấy bài 
“Những Người Sống Sót” của Thanh-Thanh (trong “Ánh Trời 
Mai”) làm ṇng cốt...

Họ có giới-thiệu với tôi nhiều văn-sĩ và thi-sĩ.  Không nói giấu 
ǵ cô, tôi thấy họ tầm-thường quá.  Sách của họ nếu không 
“trống rỗng” th́ lại “xu-thời” một cách vô-nghiă, tôi ngán 
lắm.

Nhưng Thanh-Thanh th́ khác.  Tác-phẩm của anh bạn của 
chúng ta thiên hẳn về xă-hội (cái đó mới lại khó).  Thanh-
Thanh giàu óc tưởng-tượng vô cùng.  Tôi c̣n nhớ trong một 
kịch thơ tả về Tết Trung-Thu (trong “Kiếm Xuân Thu”) anh 
ấy đă phác-họa nên một bức tranh xă-hội tuyệt-tác.  Vâng, 
đă viết th́ phải viết như thế.

Tôi rất hănh diện có được những người bạn như Thanh-Thanh...
 
 
NGƯỜI MẮT XANH (nhà phê-b́nh)

(tạp-chí “Thẩm Mỹ” ngày 28-11-1953)
 
... Những bài thơ nhẹ-nhàng, ngập-ngừng nhưng mang-mang 
cảm-xúc.

Đề-tài phần nhiều rút ở sự sống phũ-phàng, chua-chát, quằn-
quại của xă-hội, thơ Thanh-Thanh hướng về phiá xây dựng 
một T́nh Thương, một Ngày Mai chan-ḥa Ánh-Sáng...