TIỄN L MỘNG BẢO

 

          Bảo ơi, đn đ vỡ rồi!

   Bao nhiu mộng đẹp cuối đời đ tan!

          Xui tay sạch nợ trần-gian,

   Thin-đuờng cũng được, niết-bn cũng yn!

 

          Nhớ xưa, từ trung hay cao-nguyn,

   Hễ vo đ-thị em đến liền nh anh.

          Chị lo cơm nước ngon lnh;

   Cc chu sẵn dnh chỗ ngủ ấm m;

          Anh li xe hơi chở em đi xem

   Vũ-trường, nhạc-hội, cảnh đm Si-thnh...

 

          Ở xa, em đ c anh

   Lo gim ấn-lot, pht-hnh thơ văn;

          Đại-Hội Văn-Ha Miền Nam,

   C tay anh gip em lm nn cng.*

 

          Thế rồi trời nổi tố ging,

   Gia-ti sự-nghiệp bỗng khng cn g!

          Anh dệt những vần sầu bi

   Gii cng em, bạn cố-tri, nỗi-niềm...

 

          Cho nn, trong cuộc lụy phiền,

   Gặp nhau, ti sắc đắm thuyền, nu nhau:

          Anh cần thuốc giảm cơn đau,

   Giữa ngy xưa với ngy sau rối bời...

 

          Vợ chồng em, nhỏ tuổi đời,

   Nhưng chn-tnh vẫn gp lời can khuyn.             

          Lng buồn tạm gc qua bn,

   Anh chị đồng tiễn chng em ln đường.

          Cảm-thng trong cảnh đoạn-trường,

   Em dnh cht t thn thương gửi về.

 

          Đến khi anh chị rời qu,

   Tưởng như giai-đoạn no-nề đ qua;

          Ai ngờ trời vẫn phong-ba!

   Chng em vẫn đứng giải ha hai bn...

 

          V rồi, cố gắng lắng yn,

   Anh chị lại đ đồng ln chia buồn:

          Vợ em vui thỏa về nguồn,

   Vẫn mong anh chị được lun thuận ha.

 

          By giờ th anh đi xa,

   C ni chi nữa cũng l... hư khng!

          Bảo ơi, thương nhớ v cng!

   Khc anh, nuốt lệ v lng, Bảo ơi!...

 

                                 THANH-THANH

 

*Thi-văn-đon "Xy-Dựng" của Thanh-Thanh được Đại-Hội Văn-Ha Ton-Quốc cuối thập-nin 1950 cng-nhận l một cnh trong Cy Đa Văn-Hiến Việt-Nam.