KHÔNG ĐỀ

 

 

      Bỗng dưng một biệt kinh-thành,

Con đường hăm mốt dẫn ḿnh đến đây:

 

     Cao-su những cánh rừng dầy;

Nhà cao đất đỏ phủ đầy mái tôn;

     Vách cây, gió núi về luồn;

Đường đi dưới suối mưa nguồn lút chân!

 

     Màu xanh áo cũ phai dần,

Đến cao-nguyên một tấm thân lạc-loài.

     Quê người, của ḿnh hay ai?

Ngẩn-ngơ  cô Mán  chen vai  chợ chiều...

 

                                   Buôn Ma Thuột, 1960

 

THANH-THANH    

 

                                          Văn Nghệ Tiền Phong

                                          số 78, ngày 01-12-1960