ĐẠI-TÁ NGUYỄN HỮU DUỆ

 NGỤY-TẠO TÀI-LIỆU VC ĐỂ HĂM-HẠI CÁC NHÂN-VẬT PHẬT-GIÁO

 

 

        Tôi đă nói với Thiếu-Tướng Nguyễn Khắc B́nh, Tư-Lệnh Cảnh-Lực Quốc-Gia, có cả Chuẩn-Tướng Huỳnh Thới Tây, Tư-Lệnh Đặc-Cảnh Trung-Ương, cùng nghe, rằng nếu tôi c̣n đảm-trách Vùng I ngày nào th́ ngày đó tôi c̣n ngăn-chận được mọi cuộc xáo-trộn, cho Vùng ấy, và, do đó, cho cả Miền Nam.

         Tôi nói như thế liền sau khi tôi đề-nghị bổ-nhiệm hai sĩ-quan tín-đồ Ky-Tô-Giáo làm Trưởng Tỉnh và Chỉ-Huy Cảnh-Lực Tỉnh, là hai chức-vụ quan-trọng nhất trong chính-viện, tại Thành Huế và Tỉnh Thừa-Thiên.  Việc này đă được Trung-Ương đă chuẩn-y ngay.

            Thế rồi, mới dự lễ giao+nhận chức-vụ Chỉ-Huy Cảnh-Lực Tỉnh giữa Liên Thành và Nguyễn Đại Hầu ở Huế xong, tôi đă phải ra ngoài đó lại để chủ-toạ lễ giao+nhận chức-vụ Chánh Sở Đặc-Cảnh Tỉnh: Trương Công Đảm thay-thế Trương Công Ân.

*

            Nhớ hôm Nguyễn Đại Hầu nhậm-chức, ngay sau buổi lễ tôi đă đi vào một số văn-pḥng thuộc Bộ Chỉ-Huy Cảnh-Lực cũng như thuộc Sở Đặc-Cảnh sở-tại, để quan-sát và nghe-ngóng t́nh-h́nh chung.  Ngoại-trừ số đông lâu nay vốn có thiện-cảm với tôi, có một số ít viên-chức sắc-phục cũng như dân-phục mà qua ánh mắt của họ nh́n nhau trước, trong và sau khi họ nói chuyện với tôi, tôi cảm thấy rơ-ràng rằng, dù Ngành Công-Lực ở cố-đô có do cá-nhân hay phe-nhóm nào đứng đầu đi nữa, th́ bây giờ, đối với thiểu-số ấy, tôi vẫn chỉ là một người khách lạ, một người dưng, đáng nghi, đáng pḥng.  Trước kia, Liên Thành tưởng tôi ăn-ư với Đại-Tá Nguyễn Xuân Lộc để chống bè-phái Đại-Việt Cách-Mạng Đảng mà trong đó anh cùng Trương Công Ân là đảng-viên cấp cao.  Giờ đây, cánh ấy lại tưởng tôi thoả-hiệp với lớp mới là những phần-tử cực-đoan của dư-Đảng Cần-Lao.  Trong lúc đó, chính Nguyễn Đại Hầu th́ lo đề-pḥng tôi, v́ tôi nguyên là nhân-vật đầu tiên công-khai đơn-độc chống chế-độ độc-tài nhà Ngô, bị mật-vụ triều Ngô gán cho là thành-viên quá-khích của Đảng Đại-Việt để phát-văng tôi ra khỏi Miền Trung...

        Tôi th́ xưa nay vẫn là một người độc-lập.  Tôi coi nhẹ các cấp lĩnh-đạo nhất-thời; tôi chỉ chú-trọng quảng-đại quần-chúng miên-viễn ngoài đời và đa-số công-nhân & quân-nhân trung-chính trong Chính-Quyền mà thôi.

        Tôi tách ḿnh riêng ra khỏi các bộ-phận đón-tiếp và tháp-tùng, để tiện tiếp-xúc với một số cá-nhân bộc-trực, trong số này có Đại-Uư Trần Vĩnh Thuận tức "Thuận Xù".  Anh có một bộ tóc bù-xù nên bạn-bè đặt cho anh cái tên như trên.

        Thuận là một trong số các bạn thân của tôi ngày xưa, nhất là giai-đoạn liền trước biến-cố 1960, là năm chúng tôi xa nhau.  Bây giờ anh là Chỉ-Huy Cảnh-Lực một Quận ngoại-ô trong Tỉnh Thừa-Thiên.  Được tôi kéo ra để chuyện-tṛ riêng với nhau, câu nói đầu tiên của anh là trách-móc tôi: "Tôi tưởng anh đă quên hết dĩ-văng và bạn-bè!"

        Tôi chưa kịp nói ǵ th́ Thuận đă nói tiếp, như để tăng phần khuấy-động t́nh-cảm trong ḷng tôi: "Anh Lợi đă chết, anh Cư đă mất, anh Trực đă qua đời, anh Lực đă đi xa, anh Mầm đă thành phế-nhân, anh Hát đă ra khỏi Ngành..."

        Những việc ấy, và cả nhiều việc khác nữa, tôi đă biết từ bao lâu rồi; nhưng khi nghe "Thuận Xù" nhắc lại tự-nhiên ḷng tôi bỗng nhói đau như mới lần đầu tiên nhận được tin buồn về những người thân thương.

        Chưa hết, "Thuận Xù" c̣n oái-oăm tḥ tay vào trong cổ áo tôi, nắn t́m xem tôi có mang một sợi dây chuyền nào không.  Khi không thấy ǵ, anh mới ôm chầm lấy tôi mà hôn.

        Ngày xưa, khi ông Ngô Đ́nh Diệm mới về nước chấp-chính, tôi là người đă ủng-hộ ông tận-t́nh, đơn-độc, liều-lĩnh dùng phương-tiện của Quân-Đội Quốc-Gia lúc ấy đang chống Diệm để phát-triển ảnh-hưởng ban sơ đang c̣n mong-manh của họ Ngô, mở đường cho thế-lực nền Đệ-Nhất Cộng-Hoà sớm vững mạnh từ Miền Trung.  Do đó, sau khi chính-quyền Diệm đă ổn-định, giới-chức hữu-trách trong Quân-Đội đă đề-nghị Trung-Ương ban thưởng "Quân-Công Bội-Tinh" cho tôi.  Các sĩ-quan lĩnh-đạo Ngành Chiến-Tranh Tâm-Lư tại Đệ-Nhị Quân-Khu, lúc đó toàn là những phần-tử thân-tín của Cố-Vấn Ngô Đ́nh Cẩn, đă tặng tôi một sợi dây chuyền có treo một thập-tự-giá bằng vàng để làm kỷ-niệm khi quân-nhiệm của tôi đă măn hạn-kỳ.

        Thủa ấy, có nhiều công-nhân và quân-nhân bỏ đạo của ḿnh để theo Đạo Ky-Tô.  Số người cả trong lẫn ngoài chính-quyền tuy không phải là con chiên của Chúa mà cũng đeo thập-tự-giá dưới cổ th́ khá đông.  Không rơ do ai kể lại mà Thuận biết tôi cũng có một cái, nên anh cứ ḍm chừng tôi xem tôi có đeo hay không.

        Ngày nay, "Thuận Xù" cố ư nhắc tôi nhớ lại cái vật trang-sức ấy, cái ư-nghĩa tượng-trưng của một phản-ứng người, trước một bối-cảnh đời.

        Chỉ vừa mới thay-đổi cấp lĩnh-đạo chính-viện Tỉnh, và cấp chỉ-huy Ngành An-Ninh sở-quan, có mấy hôm mà màu-sắc tín-ngưỡng của cá-nhân họ đă tác-động sâu-đậm lên tâm-lư của số đông viên-chức địa-phương như thế này sao?  Tôi cũng đă có linh-tính và ước-tính là sẽ có một cái ǵ đó xảy ra, nhưng tôi nghĩ là chỉ nằm trong chiều-hướng xung-khắc của nhóm Linh-Mục Nguyễn Kim Bính đối với Chính-Quyền đương-thời mà thôi, chứ chưa tin là đường-lối đối-nghịch của họ lại nhắm sâu vào cả các chính-đảng và tôn-giáo khác, nhất là Phật-Giáo, mà tổ-chức quần-chúng là "Lực-Lượng Hoà-Giải Hoà-Hợp Dân-Tộc" th́ cũng đang cùng đương-đầu với Chính-Quyền Trung-Ương.  Trong trường-hợp thứ nhất, chắc "Thuận Xù" không cần nhắc-nhở ǵ tôi; chỉ có trường-hợp thứ hai mới khiến anh phải bày-tỏ thái-độ như thế với tôi.

        Thế mới biết, làm một người trung-lập không phải là việc dễ.  Hầu như mọi người, nhất là trong Chính-Quyền, trong các giáo-hội và trong các chính-đảng, đều đinh-ninh rằng, người nào cũng phải là đảng-viên của một đảng nào đó, tín-đồ của một đạo nào đó, hay ít nhất cũng là đồ-đệ của một nhân-vật nào đó.  Điều tệ-hại nhất là khi người ấy không thuộc cùng một cánh với ḿnh th́ người ta coi người ấy như kẻ phản-động, như kẻ thù.

        Đáng lẽ tôi nói cho "Thuận Xù" biết về lập-trường của tôi; nhưng tôi lại ngại là anh sẽ kể lại với người khác, và người khác ấy lại tưởng rằng tôi cốt thanh-minh để mong cầu một chút ân-huệ ǵ của họ chăng.

        Năm 1954, nếu tôi vượt qua những thủ-tục thông-thường trong các cơ-quan quân-sự và hành-chính, nhất là vượt qua ḷng tự-trọng của chính ḿnh, như lắm kẻ đă làm, đến kể công với Cố-Vấn Ngô Đ́nh Cẩn, hoặc Cố-Vấn Ngô Đ́nh Nhu, hoặc chính Thủ-Tướng Ngô Đ́nh Diệm, th́ chắc-chắn là tôi đă được ban cho nhiều đặc-quyền đặc-lợi rồi.  Năm 1967, nếu tôi kể công với Tổng-Thống Nguyễn Văn Thiệu rằng tôi đă bí-mật nhúng tay phá vỡ một âm-mưu đảo-chính để bảo-toàn kết-quả cuộc bầu-cử đem lại thắng-lợi cho ông ngồi vững trên ghế Nguyên-Thủ Quốc-Gia, th́ cũng chắc-chắn là tôi đă được trọng-thưởng nhiều rồi.

        V́ tự-trọng và tự-ái, tôi chấp-nhận im-lặng, chỉ ḿnh tự biết lấy ḿnh.  Và ḿnh đả nghĩ đúng, nói phải, làm hay, là đủ rồi.

        Tuy nhiên, về vấn-đề đối-nghịch giữa Ky-Tô-Giáo với Phật-Giáo th́ tôi phải nói, v́ tôi là một chứng-nhân.  Xét chung th́ chế-độ Ngô Đ́nh Diệm đă tạo hoàn-cảnh cho một số tín-đồ Ky-Tô-Giáo, và cả một số không phải là con chiên của Chúa, xúc-phạm đến các tôn-giáo khác, nhất là Phật-Giáo mà tổng-số tín-đồ lên đến trên chín mươi phần  trăm dân-số, nên các lĩnh-tụ Phật-Giáo phải đứng lên tranh-đấu đưa đến cuộc Cách-Mạng 1-11-1963.

       Ngày xưa, dưới thời Pháp-thuộc, các quan cai-trị thực-dân Pháp và triều-đ́nh Huế tay-sai đều nằm trong ṿng ảnh-hưởng của các cha-cố thuộc Toà Thánh Vatican, nhưng việc lấn áp chỉ xảy ra trong một số lĩnh-vực và nhắm vào một số đối-tượng nhất-định, chứ không chèn ép tràn lan người dân nô-lệ Việt-Nam vốn đại-đa-số là đệ-tử Cửa Thiền.  Liền trước thời Diệm, khi đế-quốc Pháp trở lại với súng đạn viễn-chinh th́ cụ Trần Văn Lư lên chấp-chính ở Miền Trung; dù là một nhân-sĩ Ky-Tô-Giáo, được Pháp và giáo-hội hậu-thuẫn và nể-v́, nhưng cụ có ỷ vào chức quyền để rẻ-rúng người nào không cùng tín-ngưỡng với ḿnh đâu.

        Dù sao, nếu cho rằng mọi tín-đồ Đạo Ky-Tô dưới thời Diệm đều muốn đè bẹp Đạo Phật th́ không hoàn-toàn đúng.  Năm 1960, khi tôi bị đày lên xứ Thượng và bị "mật theo-dơi hành-vi chính-trị", nghĩa là tôi thuộc thành-phần "phản-loạn" (dưới chế-độ Diệm không có "đối-lập").  Trớ-trêu thay, tôi được Giám-Đốc Cảnh-Sát Công-An trên này cử làm Trưởng Ban Điều-Tra Đặc-Biệt của Nha, bất-chấp lệnh cấm của Tổng-Nha.  Nhiệm-vụ và quyền-hạn của tôi là bắt giữ, thẩm-vấn và lập hồ-sơ truy-tố các vụ vi-phạm, cả h́nh-sự lẫn chính-trị, khắp các Tỉnh ở cựu Hoàng-Triều Cương-Thổ này.  Tại thủ-phủ của Cao-Nguyên, tôi đă đối-diện với nhiều tín-đồ Ky-Tô-Giáo, vừa là thanh-niên trí-thức, vừa là chấp-sự thân-cận của các Cha Xứ ở các Địa-Điểm Dinh Điền và Khu Trù Mật nổi tiếng thịnh-vượng và an-ninh của đồng-bào Miền Bắc di-cư, như Châu Sơn, Kim Châu Phát, Khuê Ngọc Điền, v.v...  Về mặt chính-trị nội-bộ, các thành-viên Ky-Tô-Giáo bị báo-cáo là có ngôn-ngữ và thái-độ chống-đối Chính-Quyền, mà tôi lần-lượt mời đến hỏi cung, đều mạnh-dạn vạch rơ sai-lầm của chế-độ Diệm trong vấn-đề tôn-giáo, và khẳng-định rằng họ phản-đối mọi âm-mưu và hành-động của những kẻ đàn-áp Phật-Giáo.  Chính Linh-Mục Nguyễn Viết Khai, là cha đỡ đầu của Diệm, mà cũng chống Diệm về vấn-đề này.  Theo họ, Thánh-Kinh tức là Lời Chúa, có khuyến-khích con chiên mở rộng Hội Thánh, nhưng bằng rao-giảng chứ không phải bằng bạo-lực hay mồi-bả vật-chất của thế-gian.

        Thiếu-Tá Nguyễn Hữu Liêm và Đại-Uư Nguyễn Giang, ngồi cùng pḥng với tôi, vừa làm việc vừa liếc nh́n tôi mà cười.  Mà buồn cười thật, chính tôi cũng tự cười ḿnh: một viên-chức an-ninh bị chế-độ trừng-phạt v́ chống-đối chế-độ mà lại nhân-danh chế-độ đứng ra bắt lỗi những phần-tử cũng chống-đối chế-độ như ḿnh!

        Không lâu trước ngày tôi bắt đầu điều-tra các đối-tượng này, ở Buôn Ma Thuột đă xảy ra một cái chết gây sôi-nổi dư-luận gần xa.  Nguyên dưới quyền của Thiếu-Tá Liêm có một Đội Biệt-Kích Công-An, chuyên đi lùng diệt Việt-Cộng tại khắp các tỉnh Cao-Nguyên.  Một hôm, có một đội-viên tên Nguyễn Văn Nam, cùng với đồng-đội mới đi công-tác về, bị mót đại-tiện nên vừa từ trên xe nhảy xuống là đă vội-vàng chạy tuốt vào trong nhà tiêu.  V́ gấp-rút và không có ǵ khác hơn nên anh đă dùng một mảnh giấy báo có in ảnh của Tổng-Thống Ngô Đ́nh Diệm mà lau hậu-môn.  Ngẫu-nhiên có một đội-viên khác, cũng vào cầu-tiêu, trông thấy nên lưu-ư anh về việc này.  Người bị bắt gặp quả-tang "phạm-thượng" đă rút súng tự bắn vào đầu chết ngay tại chỗ.  Anh sợ bị đưa ra "phê-b́nh" trong các buổi "học-tập chính-trị và công-dân giáo-dục" và sau đó là những hậu-quả khôn lường.

        Một số trong các tín-đồ Ky-Tô-Giáo nói trên, trong lúc khai-cung, đă đề-cập với tôi về vụ đó, và một người đă chất-vấn tôi: "Dưới thời Nho-Giáo cực-thịnh, mọi người đều phải tôn-trọng ngay cả bất-cứ một mảnh giấy nào trên đó có Chữ Nho, v́ Chữ Nho là biểu-tượng của Đạo Nho, của Đức Khổng-Tử.  Tuy thế, nếu có kẻ dùng sách giấy có Chữ Nho, h́nh-ảnh Đức Khổng-Tử, mà lau hậu-môn, th́ kẻ ấy chỉ bị quở mắng, hoặc bị đánh đ̣n, một lần rồi thôi, chứ có ai v́ cái lỗi ấy mà bị hành-hạ tàn-nhẫn đến độ thà tự-tử chết c̣n hơn để bị bắt giam?  Qua cái chết của anh ấy, cũng là đồng-nghiệp Công-An với các anh, các anh nghĩ sao về chế-độ này?"

        Các anh Liêm và Giang đă đồng ư với tôi, dẹp bỏ biên-bản chấp-cung, để cho các phần-tử "Công-Giáo công-chính" ấy tự tay viết các lời khai theo ư họ, xong để họ ra về tự-do, rồi đệ-tŕnh hồ-sơ lên cấp trên "để tuỳ-nghi thẩm-định" với cái đề-nghị đă trở thành công-thức là "tiếp-tục mật theo-dơi hành-vi chính-trị" của các đương-nhân.

        Tôi nhấn mạnh với "Thuận Xù" điều đó, và nhắc thêm về biến-cố 1960: cùng bị đày ra khỏi Huế và các tỉnh thành lớn, lên miền lam-sơn chướng-khí một lần với tôi, c̣n có các anh Trần Văn Liệu và Trần Ṭng; họ cũng là tín-đồ Ky-Tô-Giáo, cũng là dân Phú-Cam, trung-tâm ảnh-hưởng của gia-đ́nh họ Ngô.  Trước đó, nhân-sĩ Trần Điền mà tôi quen thân và hầu hết đồng-bào gần xa đều biết tiếng, là thủ-lĩnh Hướng-Đạo Việt-Nam, là một nhà trí-thức Ky-Tô-Giáo lừng danh, mà cũng chống-đối Diệm và bị Diệm kết án tử-h́nh...

        Thế th́ đâu có phải là đồng-bào Ky-Tô-Giáo nào cũng dễ-dàng đồng-minh với Quỷ Satan?

        Thế mà hiện nay vẫn c̣n có một số thuộc cả hai bên chưa chịu làm lành với nhau.

        Ở Bộ Tư-Lệnh Cảnh-Sát Quốc-Gia, người ta kháo chuyện với nhau về một chuyến đi thanh-tra Thừa-Thiên/Huế vừa rồi của trung-tá Trần Văn Hương.

        Các cấp chỉ-huy ở đây bố-trí cho Hương ngủ ở khách-sạn, ăn ở nhà-hàng, và chi-tiêu linh-tinh ǵ đó.  Khi anh về Trung-Ương rồi, Bộ Chỉ-Huy Cảnh-Lực ngoài này, dưới thời Liên Thành, liền gửi một xấp hoá-đơn vào Bộ Tư-Lệnh Cảnh-Lực Quốc-Gia, nơi đă phái Hương đi công-tác, để xin thanh-toán tiền pḥng, tiền ăn, v.v... cho Hương!

        Ngoài việc Hương bị xem như đă có đ̣i hỏi địa-phương cung-phụng này kia, các viên-chức khác từ đó về sau đều ngán Miền Trung, nếu phải ra Huế là lo giữ ḿnh đủ điều.

        Nguyên-do là Hương nguyên là Chỉ-Huy Cảnh-Sát ở Huế, dưới thời Đệ-Nhất Cộng-Hoà, và là tín-đồ Đạo Ky-Tô.

        Vấn-đề tôi đặt ra với anh+em, không phải chỉ là cá-nhân Trần Văn Hương thật ra là một người tốt, không đáng để bị chơi khăm cách đó, nhưng mà là đối với bất-cứ ai, dù trong quá-khứ đă làm việc ǵ không hay, mà sau đó t́nh-trạng đă được giải-quyết rồi, và trong hiện-tại họ là người mới, không phạm lỗi ǵ, th́ ḿnh không nên tiếp-tục oán thù v́ chuyện đă qua.

        Chúng ta ai nấy đều có rất nhiều bạn thân, kể cả thân-nhân, không cùng tôn-giáo với ḿnh.  Đừng để sự khác-biệt tín-ngưỡng xen vào làm sứt mẻ mối gắn-bó trong đời sống giữa những con người với nhau.

        Trong nội-bộ Sở Đặc-Cảnh Tỉnh Thừa-Thiên, có hai Pḥng quan-trọng, là Nghiên+Kế và Tác-Vụ; mà hai Chủ-Sự Pḥng th́ không hợp nhau v́ tín-ngưỡng khác nhau.

        Trước kia, tôi được cho biết là Trung-Uư Dương Đại Chung báo-cáo t́nh-h́nh chính-trị quốc-nội cho Linh-Mục Nguyễn Kim Bính, ngay cả trước khi lập công-điện hay công-văn tŕnh lên cấp trên.  Đây là một vấn-đề phức-tạp và tế-nhị vô cùng.  Đúng ra, trên nguyên-tắc th́ công-nhân và quân-nhân không được tham-gia hoạt-động cho một đảng-phái chính-trị nào; nhưng trên thực-tế th́, dưới thời Đệ-Nhất Cộng-Hoà, Đảng Cần-Lao Nhân-Vị đă rập khuôn cộng-sản mà đặt nền-móng bên trong các cơ-quan chính-quyền và đơn-vị quân-lực; và, dưới thời Đệ-Nhị Cộng-Hoà, Đảng Dân-Chủ tuy ra đời sau nhưng cũng đă lan tràn bên trong các công-sở và quân-doanh, cho nên không ai nhớ đến cái nguyên-tắc ấy nữa.  Trong lúc đó, không có văn-bản nào cấm các tín-đồ tiết-lộ việc công và việc quân cho các vị "lĩnh-đạo tinh-thần".  Có thể là người ta tin rằng việc ấy sẽ không xảy ra; hoặc có thể là người ta cố ư tránh né v́ sợ làm mếch ḷng các giáo-phái; mà cũng có thể là người ta mặc-nhiên chấp-nhận và cho phép việc làm này?  Và, lẽ tất-nhiên, một khi các chính-trị-gia đă có tai+mắt trong các công-đường và binh-trại rồi, th́ các tu-sĩ cũng chẳng chịu thua-kém ǵ ai.  Cho nên tôi không trách phạt ǵ Chung, v́ thật ra có một số viên-chức thuộc các giáo-hội khác, các chính-đảng khác, ở khắp nơi, sau này cũng có bắt chước hành-động như Chung, mặc dù không nhất-loạt và tích-cực bằng.  Bù lại, lần nào ra Huế tôi cũng tiếp-xúc với anh, để xoá cho anh cái mặc-cảm bị lạc-lơng v́ khác phe, và để tận-dụng trong anh cái tinh-thần phục-vụ vốn tiềm-tàng của mỗi người.  Tôi đă lập lại cái thế thăng bằng trong quan-hệ đối-nhân, và thấy được kết-quả tốt.  Ít nhất th́ anh cũng đă góp phần gỡ bí chung, khi Chuẩn-Tướng Huỳnh Thới Tây trực-tiếp gọi máy hỏi tôi về cuộc mít-tinh đang diễn ra.  Buổi sáng củ-mật ấy, Linh-Mục Bính triệu-tập giáo-dân trước sân và xung quanh nhà thờ Phú Cam, chuẩn-bị một cuộc xuống-đường mới, dự-trù lần này hùng-hậu và quyết-liệt hơn lần rồi.  Tôi đă ra Huế, có mặt tại chỗ, nhưng phải nhờ dến Chung, là người trong cuộc, mới biết đủ những ǵ khuất kín bên trong giáo-đường, v́ các nhân-viên khác tín-ngưỡng khó ḷng mà len-lỏi vào được trong cái tập-thể chọn-lọc và có cảnh-giác cao ấy, để chụp ảnh, ghi-âm, nhận-diện thành-phần cực-đoan, thu-thập hành-tung những kẻ khả-nghi, và định-vị cái đài vô-tuyến phát-thanh mà nhà thờ này được phép sử-dụng từ thời Đệ-Nhất Cộng-Hoà -- ngày xưa là để giúp các tín-đồ già-yếu bệnh-tật, không đến giáo-đường nổi, cũng có thể ở nhà mà nghe giáo-lễ do đồng-đạo cử-hành; ngày nay là để phổ-biến đến khắp ngơ hẻm hang cùng những lời hô-hào chính-trị phát-động các cuộc mít-tinh, biểu-t́nh...

        Ngày nay, có đại-tá Nguyễn Hữu Duệ và trung-tá Nguyễn Đại Hầu, Chung và các bạn của anh đương-nhiên thoả-thích hơn.  Ngược lại, Trung-Uư Trần Viết Đầu của Pḥng Tác-Vụ, trước các cấp chỉ-huy đều mới, th́ không khỏi giao-động tinh-thần, v́ không ai đoán được chữ ngờ.  Thượng-Sĩ Lê Văn Y, một Trưởng Lưới T́nh-Báo xuất-sắc của Đặc-Cảnh Quận Ba, Đà-Nẵng, mà v́ Chỉ-Huy Cảnh-Lực địa-phương không ưa nên đă phải đổi vùng.  Thiếu-Uư Nguyễn Ba, một điệp-trưởng hữu-công của Tỉnh Thừa-Thiên, lại là người của Đảng Đại-Việt lúc đương-quyền, mà v́ không được ḷng các cấp chỉ-huy cùng Đảng nên cũng đă bị đẩy đi xa.  Thiếu-Uư Trương Quang Thanh, năng-động của Tỉnh Quảng-Ngăi phải sống xa quê v́ tuy là đảng-viên Việt-Nam Quốc-Dân-Đảng mà không cùng hệ-phái với các cấp chỉ-huy.  Huống ǵ gốc-gác của Trung-Uư Đầu th́ rơ-ràng xa-cách với thế-lực cầm quyền hiện giờ.  Do đó, tôi phải duy-tŕ chỗ đứng của Đầu, v́ đó vừa là tai+mắt vừa là tay+chân của Ngành, không thể để lọt vào người khác phe, khi mà vấn-đề phe-phái đă được chính Nguyễn Đại Hầu không ngần-ngại công-khai nêu lên với đại-tá Lộc và tôi.  Một mặt, tôi giao-tiếp với Đầu nhiều hơn, để tỏ là đă có tôi đích-thân chăm-sóc khả-năng phục-vụ của anh; mặt khác, tôi đề-cao hai viên-chức khác, chủ ư là nếu phải thay-thế Đầu th́ hẳn là Hầu sẽ phải chấp-nhận một trong hai người này mà thôi.  Tôi làm như thế là để vẫn giữ cái thế thăng-bằng trong nội-bộ cơ-quan; nếu không th́ một ḿnh Chánh Sở Trương Công Đảm bị kẹt ở giữa khó ḷng mà hoàn-thành trách-vụ của ḿnh.

 

*

*   *

         Cũng như ở các Tỉnh khác, ngoài các viên-chức Đặc-Cảnh địa-phương, tôi đă có một số bạn-bè thân-tín, thuộc nhiều giới, ở Thành Huế và Tỉnh Thừa-Thiên.

         Dù không phải là kẻ đa-nghi, song kinh-nghiệm bản-thân không cho phép tôi làm kẻ dễ tin.  Thỉnh-thoảng tôi vẫn phải xét lại một vài vấn-đề, dù là bề ngoài không có ǵ bất-thường.  Tôi tin vào các cộng-sự-viên của ḿnh; nhưng nếu chính các đương-nhân thật t́nh không nắm vững t́nh-h́nh hoặc bị đánh lừa, th́ lẽ nào tôi chịu để cho ḿnh cũng cùng bị thiếu-sót hay sai-lầm sao?  Nhiều khi gặp phải những bài toán khó giải, tôi đă nhờ vào linh-tính, trực-giác hay giác-quan thứ sáu, nhất là thái-độ vô-tư của ḿnh.  Nhưng xác-thực nhất bao giờ cũng là tin-tức, tài-liệu, và sự hiểu-biết của các thân-t́nh-viên nói trên; nhờ họ, tôi đă nhiều lần biết được, và cả biết trước, những mưu-đồ ám-muội của một số nhân-vật này, phe-phái kia...

        Sau cuộc họp báo tố-cáo Tổng-Hội Sinh-Viên Huế và cả “Phong-Trào Chống Tham-Nhũng và Kiến-Tạo Ḥa-B́nh” đều đă bị Việt-Cộng xâm-nhập và lợi-dụng, t́nh-h́nh nội-an ở Huế, và cả toàn-quốc, đă lắng dịu đi rất nhiều.

Sinh-viên ở Huế ngưng hẳn hoạt-động, không c̣n chỉ-trích Chính-Quyền, kêu-gọi ḥa-giải ḥa-hợp với Việt-Cộng, đ̣i-hỏi chấm dứt chiến-tranh.  Sinh-Viên Sài-G̣n, mà cái tổ-chức Tổng-Hội trong đó vốn cũng đă bị Cảnh-Lực Quốc-Gia tố-cáo là bị cộng-sản giựt dây, nay thêm sáng mắt, chỉ trừ số ít phần-tử cơ-sở Việt-Cộng và thân-Cộng mà thôi.

Về phần “Phong-Trào Chống Tham-Nhũng và Kiến-Tạo Ḥa-B́nh”, th́ Linh-Mục Nguyễn Kim Bính, Cha Xứ Phú Cam, đă tạm dẹp chuyện xuống đường; cho nên không những không c̣n biểu-t́nh ở Huế, mà cả kế-hoạch đại-quy-mô giáo-dân khắp nơi đồng-loạt xuống đường cũng bị khựng lại, v́ Linh-Mục Trần Hữu Thanh trong Nam phải chờ Linh-Mục Nguyễn Kim Bính ở Huế phát-động trước mới làm theo.

Ở thủ-đô, chỉ c̣n hoạt-động của các cá-nhân Linh-Mục Chân Tín, Nguyễn Ngọc Lan, Lê Khắc Từ là tiếp tay cho Việt-Cộng rơ-ràng.

Mục-đích của nhóm tu-sĩ Ky-Tô-Giáo quá-khích không phải chỉ là lật đổ Tổng-Thống Nguyễn Văn Thiệu, mà là tái-lập một chế-độ kiểu Ngô Đ́nh Diệm, nghĩa là dù cho sẽ không có một Tổng-Thống tín-đồ Đạo Chúa trung-thành với Đảng Cần-Lao – v́ vào thời đó không có một nhân-vật nào có thể có đủ điều-kiện là một ứng-viên kiểu đó vào chức-vụ đó – th́ họ cũng sẽ t́m đủ mọi cách đưa vào Chính-Quyền những nhân-vật và những chính-sách hoàn-toàn do họ giựt dây, mục-đích là đàn-áp Đạo Phật và phát-triển Đạo Ky-Tô.

Bây giờ, kế-hoạch thứ nhất – toàn-quốc xuống đường xáo trộn an-ninh, tạo sức ép lớn cả trong lẫn ngoài đủ để lật Thiệu – v́ tôi mà đă bất-thành, th́ họ xoay qua kế-hoạch thứ hai.

Tôi đă cài-cấy tay-trong trong mọi tổ-chức, dù là chính-trị, kinh-tế, văn-hóa, xă-hội, kể cả tín-ngưỡng.  Đặc-biệt trong vấn-đề này tôi càng theo sát ư-đồ và đường-lối của các mục-tiêu, bắt đầu từ Huế, từ xóm Phú Cam mà ra.

Kế-hoạch thứ hai của họ là triệt-hạ dần các phần-tử nguyên là thành-viên hoặc có cảm-t́nh, hoặc bị nghi là liên-hệ gần+xa với phe “Phật-Giáo Tranh-Đấu” vốn đă góp phần lật đổ Đệ-Nhất Cộng-Ḥa.  Đối-tượng của họ nằm ở mọi nơi, dân cũng như quân, ở cả ba ngành lập-pháp, hành-pháp và tư-pháp trong Chính-Quyền Đệ-Nhị Cộng-Ḥa.  Và họ bắt đầu ra tay.

Một hôm, không lâu trước ngày Thừa-Thiên triệt-thoái rồi Vùng I lui quân, một số đơn-vị Quân-Lực Việt-Nam Cộng-Ḥa đi hành-quân trong hoạt-vực của Chi-Khu Phong-Điền, thuộc Tỉnh Thừa-Thiên, đă phá vỡ được một căn-cứ của Việt-Cộng, và tịch-thu được của chúng nhiều chiến-lợi-phẩm, trong đó có một số tài-liệu quan-trọng, kể cả một Nghị-Quyết của Đảng-Ủy Liên-Khu IV về Tỉnh Thừa-Thiên.  Nghị-Quyết này đề-cập đến t́nh-h́nh các mặt của  Việt-Nam Cộng-Ḥa tại Tỉnh liên-quan, nhiệm-vụ của chúng, và kế-hoạch cho một cuộc tấn-công mới, nhằm chiếm-giữ thành-phố Huế lâu dài hơn, rút kinh-nghiệm từ cuộc tổng-công-kích vào mùa xuân năm 1968 -- Tết Mậu-Thân.

Như đă nói trên, nhiều tu-sĩ Ky-Tô-Giáo đă tổ-chức cho tín-đồ mà là nhân-viên an-ninh & t́nh-báo của các cơ-quan & đơn-vị khắp nơi báo-cáo t́nh-h́nh, tin-tức mới nhất cho các linh-mục, ngay cả trước khi thực-hiện công-điện công-văn tŕnh lên cấp trên của ḿnh.  Kết-quả hành-quân lần này cũng không ra ngoài lệ thường.

Cho nên người ta đọc thấy đoạn kết của bản Nghị-Quyết Việt-Cộng ghi rơ: sau khi chiếm được Thành-Phố Huế, dứt điểm Tỉnh Thừa-Thiên, chúng sẽ dựng lên một chính-quyền mới, gồm toàn những đồng-chí nằm vùng công-khai hợp-pháp của chúng, đó là sáu Nghị-Viên đương-kim của guồng máy dân-cử sở-tại của Việt-Nam Cộng-Ḥa, mà đứng đầu danh-sách là ông Nguyễn Khoa Phẩm, Chủ-Tịch Hội-Đồng Tỉnh Thừa-Thiên, và ông Nguyễn Khắc Thiệu, Chủ-Tịch Hội-Đồng Thị-Xă Huế, v.v...

Bộ Chỉ-Huy Tiểu-Khu Thừa-Thiên đă làm báo-cáo kèm với bản chụp sao các trang tài-liệu đánh máy của Đảng-Ủy Việt-Cộng nói trên, tŕnh lên Bộ Tư-Lệnh Quân-Đoàn I và Quân-Khu I, Bộ Tổng-Tham-Mưu, v.v... và thông-báo cho Ṭa Hành-Chánh Tỉnh, Bộ Chỉ-Huy Cảnh-Lực (Sở Đặc-Cảnh) Tỉnh sở-quan như lệ thường.  Đương-nhiên Chánh Sở Đặc-Cảnh Tỉnh Thừa-Thiên tŕnh lên tôi, tôi tŕnh lên Tư-Lệnh Đặc-Cảnh Trung-Ương, rồi Tư-Lệnh Cảnh-Lực Quốc-Gia (kiêm Đặc-Ủy-Trưởng T́nh-Báo Trung-Ương) tŕnh lên Tổng-Thống.

Đồng-thời, Chỉ-Huy-Trưởng Tiểu-Khu liên-hệ, nhân-danh chức-vụ kiêm-nhiệm Tỉnh-Trưởng Tỉnh Thừa-Thiên, cũng tŕnh lên Bộ Nội-Vụ, nơi đây tŕnh lên Tổng-Thống; và Bộ Tổng-Tham-Mưu cũng tŕnh lên Phủ Tổng-Thống.

Kết-quả trông thấy trước mắt là các ông Nguyễn Khoa Phẩm, Nguyễn Khắc Thiệu, cùng bốn nhân-vật dân-cử nói trên, sẽ bị giải-nhiệm tức-thời.

Giải-nhiệm các Nghị-Viên Hội-Đồng Tỉnh+Thị-Xă không phải là một việc khó.

Trước đây, có một số Nghị-Viên Hội-Đồng Tỉnh Quảng-Ngăi đă hành-sử tư-cách dân-cử của ḿnh, xin Bộ Chỉ-Huy Tiểu-Khu sở-tại cấp phương-tiện phi-cơ trực-thăng cho họ chở thực-phẩm, thuốc-men, và nông-cụ lâm-cụ lên các Quận miền núi để cấp-phát cho đồng-bào vùng đó đang gặp khó-khăn.  Đa-số các vật-phẩm ấy đă lọt vào tay những kẻ buôn lậu và tiếp-tế cho Việt-Cộng, thay v́ đến tay người dân khó-nghèo.  Thiếu-tá Đặc-Cảnh Hồ Anh Triết đă điều-tra ra sự thật, và kết-quả là Trung-Ương đă giải-nhiệm các Nghị-Viên liên-can.

Nhưng trong trường-hợp trên, các Nghị-Viên ấy chỉ phạm tội buôn lậu, chỉ bị biện-pháp hành-chánh hoặc bị phạt tiền.  Đằng này, theo tài-liệu kể trên, nhóm Nguyễn Khoa Phẩm rơ-ràng là tay-sai của Việt-Cộng nằm vùng, lâu nay đă hoạt-động cho địch đắc-lực đến độ được chúng tín-nhiệm chọn cử cầm đầu bộ máy chính-quyền mà chúng sẽ dựng lên nay mai.  Với bằng-chứng đó, các đương-nhân sẽ không những chỉ bị giải-nhiệm, mà chắc-chắn là sẽ c̣n bị câu-lưu truy-tố về tội phá rối trị-an, ở tù, và có vết-tích xấu về mặt chính-trị trong hồ-sơ lư-lịch cá-nhân, mất hết mọi cơ-hội để ra tham-gia chính-sự dù ở bên dân-cử hay bên công-quyền.

*

        Ngay sau khi tài-liệu Việt-Cộng nói trên được chính-quyền Tỉnh Thừa-Thiên và Thị-Xă Huế làm bản sao gửi đi các nơi, tôi được nguồn tin tín-cẩn báo riêng cho biết: đoạn kết trong bản Nghị-Quyết Việt-Cộng ấy là do một nhóm dư-đảng Cần-Lao quá-khích thông-đồng với nhau mà ngụy-tạo thêm.

         Ông Nguyễn Khoa Phẩm, ông Nguyễn Khắc Thiệu, và tất cả các Nghị-Viên có tên trong đoạn kết của bản Nghị-Quyết Việt-Cộng ấy, đều là tín-đồ Phật-Giáo, có quan-hệ chặt-chẽ với Giáo-Hội Phật-Giáo Việt-Nam Thống-Nhất; họ đồng-thời cũng là đảng-viên quan-trọng của Đại-Việt Cách-Mạng Đảng.

         Đạo Phật và Đảng Đại-Việt, cùng các giáo-phái và chính-đảng khác, đă bị chế-độ Ngô Đ́nh Diệm đàn-áp, và đă góp phần tích-cực vào việc lật đổ chế-độ ấy.  Hiện nay, Đại-Việt và Phật-Giáo đang ngăn-chận dư-đảng Cần-Lao, là một nhóm tín-đồ Ky-Tô-Giáo và giáo-phái khác mà quyền-lợi vật-chất hoặc tinh-thần đă quá gắn-bó với chế-độ Diệm, không để cho họ tái-lập quyền sinh-sát để trả thù cho gia-đ́nh họ Ngô.

         Từ nhiều năm qua, hầu như mọi quyền hành-pháp và lập-quy tại Tỉnh Thừa-Thiên đều nằm trong tay Đảng Đại-Việt, và hầu như lần bầu-cử nào các liên-danh Phật-Giáo cũng thắng phiếu vào Hội-Đồng Tỉnh và Thị-Xă địa-phương.

         Bây giờ th́ nhóm cựu Cần-Lao ấy, cái thiểu-số tác-yêu tác-quái đă là tác-nhân tác-hại cho chính cố Tổng-Thống Ngô Đ́nh Diệm và cho Đảng ấy phải tự xóa tên của ḿnh, nhóm ấy đă lại nắm được vị-thế cầm đầu cả quyền hành-pháp lẫn ngành công-lực của toàn Tỉnh & Thị rồi.

         Theo kế-hoạch thứ hai của các linh-mục Trần Hữu Thanh và Nguyễn Kim Bính, họ muốn gấp-rút thanh-toán các phần-tử đối-nghịch hiện c̣n cầm đầu cơ-quan dân-cử của Tỉnh+Thị nầy.

*

        Đồng-thời với tin-tức mật riêng của tôi, đích-thân Chánh Sở Đặc-Cảnh Tỉnh Thừa-Thiên, Trương Công Đảm, tŕnh-bày với tôi là chính anh bị giao-phó công-tác thực-hiện việc giả-mạo đoạn văn vu-khống các Nghị-Viên kia.  Anh là bạn thân của trung-tá Nguyễn Đại Hầu, hiện là cấp chỉ-huy tại chỗ của anh; nhưng v́ việc này là “một tệ-nạn rất nguy-hiểm, v́ nó là mầm-mống gây thù-nghịch ngay trong hàng-ngũ của những người đang đứng chung cùng một chiến-tuyến”.  Do đó, v́ “trung-thực”, v́ “chính-tâm”, anh đă chọn đặt chính-nghĩa lên trên t́nh-cảm hay quyền-lợi cá-nhân, nên liền báo-cáo Sự Thật lên tôi (xem lời chứng ở cuối Chương này).

         Phủ Đặc-Ủy Trung-Ương T́nh-Báo và Bộ Tư-Lệnh Cảnh-Lực Quốc-Gia đều có chuyên-viên sành-sỏi phát-hiện tài-liệu giả, và Trung-Tâm Khai-Thác Tài-Liệu Hỗn-Hợp tại Bộ Tổng-Tham-Mưu cũng có đủ kỹ-năng và kinh-nghiệm để phân-định tính xác-thực của từng nét chữ, từng dấu chấm câu.  Tuy nhiên, tài-liệu ngụy-tạo của Nguyễn Hữu Duệ th́ chỉ đi theo hệ-thống báo-cáo t́nh-h́nh, chứ không thông-qua kỹ-thuật kiểm-tra; vả lại vấn-đề Việt-Cộng chủ-trương tái-diễn biến-cố Mậu-Thân ở Huế là điều hầu như mọi người đinh-ninh là chuyện đương-nhiên; nghĩa là các cấp nhận được báo-cáo đều đă tin chắc nội-dung là đúng 100%.  Tôi liền lấy bản chụp sao của Nghị-Quyết ấy ra xem lại, chú ư nh́n kỹ th́ thấy, dù bằng mắt thường, quả thật đoạn cuối đă được đánh máy bằng một máy đánh chữ khác, khác hẳn với các trang trước và với đoạn trước cùng trang.

         Tôi lặng người đi một lát, rồi nhắm mắt lại ôn lại lời dạy của Đức Phật Thích-Ca: “Oán-cừu nên cởi, không nên buộc!”  Năm trăm năm sau, Đức Giê-Su cũng rao-giảng như trên: “Hăy hết sức ḿnh sống ḥa-thuận với mọi người...  Đừng tự ḿnh trả thù ai...  Đừng để điều ác thắng ḿnh, nhưng hăy lấy điều thiện mà thắng điều ác!” (Romans 12:18,21).  Tôi lại lật lui, đọc thêm trong sách Proverbs 10:12: “Tính ghen-ghét phát-sinh tranh-chấp; chỉ có ḷng thương yêu mới lấp hết tội-khiên”.  Trước hết, và trên tất cả là “Mười Điều Răn” đă có từ xưa, trong sách Exodus 20:16:  “Các con không được làm chứng gian để hại người xung quanh!”...

         Kể từ biến-cố 1963, đă mười hai năm trôi qua, Đệ-Nhất Cộng-Ḥa không c̣n, mà một nhóm nhỏ phần-tử thân-Diệm c̣n rơi-rớt lại vẫn c̣n ác-hiểm như thế; vậy th́ khi họ c̣n nắm chính-quyền họ đă hành-sử thế nào.

        Nếu vụ ngụy-tạo tài-liệu Việt-Cộng ở Huế mà đạt kết-quả do họ mong muốn, rồi các nơi khác cũng sẽ noi theo -- giống như kế-hoạch biểu-t́nh, Huế mà làm xong là các nơi khác làm theo – không cần Tỉnh-Trưởng, Tư-Lệnh Hành-Quân; chỉ cần bất-cứ một cá-nhân nào có thể báo-cáo tin-tức, chuyển tŕnh tài-liệu, là đă có thể thêm thắt theo ư của nhóm chủ-trương: hậu-quả sẽ như thế nào trên khắp vùng đất gọi là Miền Nam Tự-Do?

        Tôi không là người của bất-cứ một chính-đảng hay giáo-hội nào; mà Trương Công Đảm th́ cũng không nặng t́nh đậm nghĩa với ai đến độ mù-quáng lư-trí và thui-chột lương-tâm mà bao che cho lũ gian-manh.  Huống ǵ anh đă thấy rơ là chúng sẽ c̣n lợi-dụng anh thêm trong nhiều âm-mưu tiếp theo.

        Trong vụ giả-mạo tài-liệu này, điều bí-mật đă được báo-cáo lên tôi cũng rất có thể sẽ được tiết-lộ cho người khác biết, và hậu-quả tất-nhiên sẽ là một phản-ứng mạnh của giới Phật-Giáo, với mối liên-kết có sẵn với nhiều tổ chức khác, thí dụ Việt-Nam Quốc-Dân Đảng và Đại-Việt Cách-Mạng Đảng, mà ngoài Lực-Lượng Ḥa-Giải Ḥa-Hợp Dân-Tộc ra th́ riêng Đại Việt cũng đă là một chính-đảng có khối lượng đảng-viên đông nhất và mạnh nhất trên toàn cơi Việt-Nam Cộng-Ḥa.

        Việc làm bất-lương của vài ba con chiên ghẻ, làm chứng dối như thế, rất có thể sẽ châm ng̣i cho một cuộc nội-chiến khốc-liệt giữa hai giới Phật-Giáo và cựu Cần-Lao cực-đoan, sớm đẩy Việt-Nam Quốc-Gia đến bờ vực thẳm tương-tàn.

*

         Hôm qua, tài-liệu bắt được của Việt-Cộng mà Sở Đặc-Cảnh Tỉnh Thừa-Thiên tŕnh lên th́ tôi đă giao cho Sở Nghiên+Kế làm Phiếu Chuyển chuyển-tŕnh lên Bộ Tư-Lệnh Đặc-Cảnh Trung-Ương theo lệ thường rồi.

         Nhưng hôm nay, về vấn-đề ngụy-tạo đoạn kết, có tầm quan-trọng lớn-lao đối với t́nh-h́nh an-ninh và nội-chính của Quốc-Gia, th́ tôi đă tức-tốc vào báo-cáo riêng với Đại-Tá Nguyễn Xuân Lộc, Tư-Lệnh Cảnh-Lực Vùng I, và tự tay đánh máy một Phiếu Tŕnh mật, gửi riêng cho Chuẩn-Tướng Huỳnh Thới Tây, Tư-Lệnh Đặc-Cảnh Trung-Ương, bản sao gửi Thiếu-Tướng Nguyễn Khắc B́nh, Tư-Lệnh Cảnh-Lực Quốc-Gia, và cử đại-diện thân-tín mang thẳng đến văn-pḥng của hai vị ấy ở Sài-G̣n.

         Tất-nhiên tôi đă nêu tên nguồn tin và giải-thích rơ trường-hợp nhận tin, đặc-biệt là Trương Công Đảm, để giúp Cấp Trên kiểm-chứng dễ-dàng.  Ngoài ra, tôi c̣n tuyệt-đối giữ kín vụ này tại địa-phương ḿnh, để tránh náo-loạn trong khi chờ-đợi quyết-định của Trung-Ương.

         Nguồn tin của tôi nói rơ rằng chính Đại-Tá Nguyễn Hũu Duệ, Tỉnh Trưởng Tỉnh Thừa-Thiên, là nhân-vật chủ-chốt trong việc thi-hành thủ-đoạn này, việc mà, nếu ông mà từ-chối – nhân-danh dân Chúa, làm theo lời Chúa hơn là lời Cha – th́ hẳn chưa biết chờ đến bao giờ Linh-Mục Nguyễn Kim Bính mới kiếm cho ra được một con chiên ngoan đạo kiểu đó theo ư của ḿnh (xem Chương "Linh-Mục Nguyễn Kim Bính").

         Đại-tá Duệ mà lên làm Tỉnh-Trưởng ngoài đó là do đề-nghị đặc-biệt có tính-toán của tôi, chứ không phải là do "tài" hay "đức" ǵ của ông.  Nhưng ông đă để lộ ra “tài đức” thật-sự của ông.  Ông đă kéo theo trung-tá Nguyễn Đại Hầu, Chỉ-Huy-Trưởng Cảnh-Lực Tỉnh ở dưới quyền ḿnh, hành-động theo kế-hoạch của nhóm "lănh-đạo tinh-thần" cực-đoan của ḿnh, qua Linh-Mục Nguyễn Kim Bính, Cha Xứ Phú Cam, trong chương-tŕnh chung là bứng tỉa các nhân-sự mà họ cho là kẻ thù của phe Ky-Tô-Giáo quá-khích và cựu-Cần-Lao ác-ôn, mà bước khởi đầu là ngụy-tạo đoạn kết vu-oan giá-họa tha-nhân trong bản Nghị-Quyết của Việt-Cộng nói trên.

 

LÊ XUÂN NHUẬN     

 

Trong cuốn sách in, tác-giả không nêu tên thật của người báo-cáo Sự Thật về vụ này.

(Trích) thư của cựu Chánh Sở Đặc-Cảnh Tỉnh Thừa-Thiên,

Trương Công Đảm: