NHỮNG GIỌT LỆ

 

 

y trăm mun dng lệ, một gia-ti,
Ti gom gp cả một đời triệu-ph.
Khng xi ph, cũng khng hề keo c:
Hm qua rồi, nay nữa, lại cn mai...

 

Sao c người khng muốn để chu rơi,
Ha vị đắng vo ly đời sẵn ngọt?
Bnh tnh-cảm, ta cần tuần-tự rt:
Chn kh khan nhắp mi đ mi!

 

Ti đ từng say nh nắng hồng tươi,
M sắc đẹp v si lời ni dịu,
ngy-ngất với niềm vui tuyệt-diệu,
đin-cuồng với mộng xa khơi...

 

Cho tun ra dng lệ nng trong ti,
San sẻ cht đau hờn về nghĩa sống!
Cho ti khc những tan chm thất-vọng,
Bước chng gai trn những nẻo đường đời!

 

V dại khờ, người nng-nổi dng sai
Nguồn khổ-lụy -- một kho tng v-gi.
em đen đỏ pha mu cho nt họa:
Khc, ti xem như nghệ-thuật cao vời!

 

Nghĩa l khi nguyn-vẹn một Con Người,
C tri tim biết thương yu, thất-vọng,
C khối c biết suy lường, mơ-mộng,
C tm-hồn nh nghệ-sĩ đi mươi!

 

Nghe đng than th mới thấy xun cười!
Thiếu giọt thảm, tiệc đời chưa đủ vị!
Khc: khng nhục như người ta vẫn nghĩ!
Lệ phải tro cho hận đy lng vơi!

 

                        (trong ặc-san Nắng Mới 1949)

                                       THANH-THANH