TRUNG-ÚY HUNG-GIA-LỢI BENJENC GROSZ

 

 

Sáng ấy, cả bà Thụy lẫn cô Lan, là hai mật-viên nằm trong hai đường dây khác nhau của chúng tôi, đều báo-cáo rằng trong đêm qua có một thành-viên Ủy-Hội Quốc-Tế bị mất cắp hai xấp vải và một số tiền.

Đó là trung-úy Benjenc Grosz, thông-dịch-viên của Phái-Đoàn Hung.

Việc ăn cắp vặt, mất cắp vặt, là việc xảy ra thường ngày, khắp nơi, không lạ-lùng ǵ đối với cơ-quan Cảnh-Sát chúng tôi.

Nhưng riêng vụ này th́ tôi không thể bỏ qua.

Thật ra, lâu nay thỉnh-thoảng vẫn có những vụ mất-mát này nọ bên trong khách-sạn “Hồng-Kông”; tuy nhiên, chỉ nghe x́-xào thoáng qua mà thôi, chứ không rơ-ràng thành một sự-kiện như trong vụ này.

Đă là một vụ trộm-cắp th́ nó có thể dẫn đến hậu-quả khó lường.

Có thể là các công-nhân người Việt, và cả chính các thành-viên Ba-Lan và Hung-Gia-Lợi, sẽ để lộ tin ra ngoài.  V́ việc an-ninh trật-tự bên trong khách-sạn này th́ chính tôi đă giành lấy phần đảm-trách, vốn thuộc quyền của phía sắc-phục, nên Ngành Đặc-Cảnh sẽ bị chê cười.  Trưởng Phái-Đoàn Hung-Gia-Lợi cũng có thể sẽ đưa vụ này ra phản-đối với Phái-Đoàn Việt-Nam Cộng-Ḥa, như đại-tá Konelsko, Trưởng Phái-Đoàn Ba-Lan, định làm khi ông-ta bị mất cái bóp dọc đường.  Cái khó của tôi là trong vụ này tôi khó đảo ngược vấn-đề để đổ lỗi cho kẻ bị mất cắp, như tôi đă làm đối với Konelsko.


Theo tin nhận được sau đó th́ các thành-viên Ba-Lan và Hung-Gia-Lợi không những chỉ nghi các cô bạn gái đến ngủ ban đêm, mà họ c̣n nghi lẫn nhau.  Mỗi khi có người bị mất vật này, vật kia, th́ phía Ba-Lan nghi phía Hung-Gia-Lợi nhiều hơn.  Song lần này th́ người bị mất cắp, Hung Gia Lợi, nghi quyết cho cô bạn-gái-một-đêm của chính anh-ta.  Đêm qua, Benjenc Grosz có đưa về pḥng-ngủ của ḿnh một cô gái mà anh-ta nói là mới gặp lần đầu và không nhớ tên.  Cô-ta có lấy ra xem những xấp vải Mỹ và Nhật mà anh-ta mua để dành để đem về quê; sáng nay cô-ta dậy từ-giă sớm; đến khi anh-ta ngủ dậy xem lại đồ-đạc th́ mới thấy bị mất các món đồ nói trên.  Anh ta liền báo-cáo lên Trưởng Phái-Đoàn của ḿnh và kháo chuyện với bạn-bè xung quanh.

Tôi liền cho Sở Tác-Vụ lùng t́m cô gái liên-can.  Nhân-viên Sở ấy đến nhà th́ cô-ta đang ngủ ngon -- giấc ngủ buổi sáng của những người làm việc đêm.  Khéo-léo vặn hỏi th́ cô-ta thú-nhận sự-việc và giao nạp đủ các món đồ đă lấy cắp trong đêm.

Nếu lập biên-bản truy-tố cô-ta ra ṭa th́ là một việc thông-thường, nhưng tôi không làm; v́ làm th́ mất th́-giờ bởi anh-ta sẽ tŕ-hoăn, tránh né tiếp-xúc với ngành An-Ninh Việt-Nam, nhất là khi phải trả lời các câu hỏi theo thủ-tục điều-tra và kư tên vào biên-bản làm bằng; nói ǵ đến việc phải đứng ra làm nguyên-cáo hay nhân-chứng trước Ṭa -- đương-nhiên là trừ trường-hớp kẻ phạm trọng-tội chính là anh-ta.

Lư-do chính-đáng hơn hết là tôi lợi-dụng bất-cứ t́nh-huống nào xảy ra để khai-triển công-tác chuyên-môn của ḿnh.

Tôi quyết-định gửi trả lại những món đồ đă bị mất cho chủ-nhân của chúng; nhưng không phải do cơ-quan An-Ninh, mà là do chính cô gái thủ-phạm; song cũng không phải là do cô-ta tự-ư đích-thân đưa đến giao-hoàn.

 


Theo kế-hoạch của tôi, Sở Tác-Vụ tưởng-tượng ra một cô gái, có h́nh-dáng giống như người bạn-gái-một-đêm của Benjenc Grosz, song với phong-cách của một người khác, thông-minh, hiểu-biết, giàu sáng-kiến.  Sở ấy thảo một bức thư bằng tiếng Anh, giao cho một nữ “Thiên-Nga theo-cách-của-tôi” chép lại bằng nét chữ của con gái, rồi cho đem đến khách-sạn nhờ chuyển lại cho anh-ta.  Cô gái vô-h́nh ấy sẽ đóng vai cô gái đă đến-ngủ-và-lấy-cắp-đồ, trong các quan-hệ thư-từ với anh-ta từ hôm nay trở đi.

T́m kiếm ra những thiếu-nữ có sẵn môi-trường tiếp-xúc với cộng-sản th́ dễ, nhưng lựa chọn được những cô thích-hợp với công-tác th́ khó.  Khó hơn nữa là làm sao cho họ tự-nguyện hợp-tác.  Khi họ đă nhận lời rồi th́ phải giới-hạn hoạt-động của họ trong một phạm-vi nhất-định, để bảo-mật mọi hành-tung.

Do đó, v́ Sở Tác-Vụ chưa t́m ra được một ứng-viên nào thích-nghi, nên chúng tôi đành phải phân-công cho cô Nguyễn Thị Tươi kiêm thêm nhiệm-vụ này.

Tất-nhiên chúng tôi phải cẩn-thận gấp đôi, v́ đây là trường-hợp một nữ điệp-viên mà đánh một lần vào hai mục-tiêu, thuộc hai quốc-tịch khác nhau, nhưng lại ở chung một nhà với nhau.

*

Chiều ấy, trung-úy Benjenc Grosz ở sở về th́ được cô Lan trao lại một gói đồ và một bức thư, nói là của một cô gái Việt-Nam đưa đến nhờ chuyển-giao.  Đại-ư nội-dung bức thư gửi cho anh-ta:

 

Thân gửi anh Ben,

Em chính là cô gái đă đến với anh đêm qua.

Và chính em đă lấy của anh hai xấp vải, trong số bốn xấp vải ngoại-nhập mà anh có, cùng với 50 đô-la Mỹ và 10,000 đồng bạc Việt-Nam.

Em xin nói ngay là em không ăn cắp của anh đâu.  Vậy th́ tại sao em đă lấy lén những thứ ấy? Tại v́: em có thiện-cảm đặc-biệt với anh!


Em chỉ giả-vờ ăn cắp của anh, là để ḍ xem phản-ứng của anh thế nào.

Nếu anh kiểm-soát của-cải ngay khi em rời pḥng anh, th́ anh là người đa-nghi.  Nếu anh chưa biết, th́ anh là người vô-tâm.  Nếu anh ngủ dậy mới biết, th́ anh là người b́nh-thường.  Vậy th́ anh là một người b́nh-thường; em ngán những người bất-b́nh-thường.

Khi đă biết mất mà không báo-cáo th́ hoặc là anh quá giàu, không thèm đếm xỉa đến những mất-mát lặt-vặt; hoặc là anh sợ người khác biết ḿnh có những món ấy; hoặc là anh sợ có cuộc điều-tra đưa đến trừng-phạt cho người lấy cắp th́ tội-nghiệp cho người ta; hoặc là anh muốn gài bẫy cho kẻ-gian ăn quen bén mùi, lần sau sẽ bị chính anh tóm cổ; hoặc là anh là triết-gia, yếm-thế, cứ để việc xấu xảy ra để lấy đó mà chiêm-nghiệm cuộc đời...

Nhưng, anh đă báo-cáo.  Anh đă hành-động b́nh-thường.

Tuy nhiên, trong cái b́nh-thường ấy, phải chăng anh đă không có một hậu-ư ǵ?  Hoặc là anh muốn chứng-tỏ ḿnh cũng là một nạn-nhân của những vụ mất cắp vặt đă xảy ra nhiều lần trong khách-sạn này?  Hoặc là... (ồ, em không tin như thế đâu!), em không tin là anh thật-sự muốn cho em bị bắt, bị trừng-trị, v́ anh không thấy nơi em có một chút ǵ... để nhớ, để... thương... bởi lẽ, nếu thế th́ anh đă lầm, v́ anh thừa biết, các cấp chỉ-huy của anh chỉ cần nêu ra một vụ bê-bối cốt để chê-bai xă-hội Việt-Nam Cộng-Ḥa, chứ không phải để lấy lại những món bị mất cho anh đâu.

Hơn nữa, chắc ǵ các nhà chức-trách Việt-Nam sẽ tin lời tố-cáo ấy, v́ có khó ǵ cho kẻ có ác-ư khi bịa-đặt ra những điều không hay...


Trở lại vấn-đề của... chúng ta.  Em là một đứa con gái lăng-mạn (bạn-bè bảo là em khùng).  Em thích đi vào những tâm-hồn đàn-ông, t́m hiểu những ư-tưởng, những cảm-xúc đàn-ông.  Nhưng đồng-bào em th́ quá giữ-ǵn; họ không dễ-dàng chấp-nhận những cơn bốc-đồng, nổi-loạn của em.  Chỉ người phương Tây như anh mới hiểu rơ những thúc-bách thể-xác lẫn với khao-khát tâm-t́nh của một cô gái muốn sống tự-do như em.

Em không phải gái làm tiền.  Em muốn t́m hiểu một người nước ngoài.  Và rồi Thượng-Đế hay Định-Mệnh hay T́nh-Cờ đă đẩy em vào tay anh.

Anh Ben, anh là một con-người; anh có những vui/buồn, anh có những thành/bại, anh có những yêu/ghét, anh có những hùng/hèn, cũng như mọi người, cũng như em.  Nhưng anh cũng có những tư-tưởng thầm-kín, những tâm-sự riêng-tư (thí-dụ: tương-lai bản-thân, viễn-ảnh gia-đ́nh, tiền-đồ tổ-quốc, v.v...) mà không giăi-bày cùng ai được, ngoại-trừ... một người bạn tâm-t́nh, cả xác lẫn hồn.  Em sẵn-sàng làm người bạn tâm-t́nh của anh đây.

Tái-bút: Em xin gửi trả lại anh những món đă lấy.  Anh hăy tạm gọi tên em là An.  Địa-chỉ gửi thư là địa-chỉ mượn; em không ở đó, nhưng thư sẽ được chuyển kín và nhanh.

 Em:  AN

*

 

ĐÂY chỉ là một việc làm cầu-may, như chúng tôi đă làm với một số thành-viên cộng-sản khác, ngoài những công-tác đă được nghiên-cứu trước kỹ-càng.

Nhưng nó đă đem lại kết-quả không ngờ.

Trước hết, các thành-viên Ba-Lan và Hung-Gia-Lợi, nhất là Benjenc Grosz, không c̣n có thành-kiến rằng các cô gái đến ngủ đêm đều là những kẻ gian tham.


Anh-ta đă tự bào-chữa cho ḿnh mà thành ra là tô đẹp cho cô gái kia: về mấy xấp vải th́ Benjenc Grosz nói rằng anh-ta đưa cho cô gái ấy xem, ướm thử vào người cô-ta, xong để lên bàn là nơi cô-ta để cái xách-tay, và sau đó là cởi áo quần ra và để lên trên; sáng sau cô-ta về sớm, tưởng lầm là được anh-ta biếu hẳn nên lấy mang đi; đến chiều nghe tin, vội gửi trả lại.

C̣n số tiền th́ anh-ta cất ở chỗ khác mà quên nên tưởng là đă bị lấy mất đi.  Trong thư, anh-ta kể lại với An như thế, c̣n giải-thích thêm: riêng về số tiền, anh-ta phải bịa, v́ sợ cấp-trên cho là sơ-hở trong việc giữ-ǵn đồ-đạc của ḿnh, ư nói đồ dùng cá-nhân mà để bị mất th́ có thể để mất cả tài-liệu quan-trọng của Cơ-Quan.

 

Liên-tiếp mấy tuần sau đó, viên trung-úy thông-dịch Hung-Gia-Lợi và người con-gái tưởng-tượng tên An đă trao-đổi thư-từ với nhau y như một cặp trai+gái trong mục “t́m bạn bốn phương”, từ chỗ bộc-lộ hết cho nhau nghe mọi chuyện về con-người ḿnh, thân nhau, tin nhau, đến chỗ xác-quyết lập-trường chính-trị: Benjenc Grosz của Hung-Gia-Lợi sẽ không chịu làm nô-lệ cho Liên-Xô.  Đương-nhiên là An đă không bỏ lỡ cơ-hội nhắc lại biến-cố 1956, quân-lực Liên-Xô nhân-danh Khối Vác-Xô-Vi xâm-lăng đàn-áp đẫm máu phong-trào dân-tộc Hung-Gia-Lợi chống-Cộng và chống độc-tài thống-trị Liên-Xô.

 

Bỗng một biến-cố bất-ngờ xảy ra.

Một hôm, có một thành-viên Hung-Gia-Lợi từ một Tổ về, đi tắm, bỏ quên và mất một chiếc nhẫn vàng nạm hạt kim-cương.

Sau đó, người ta t́m thấy chiếc nhẫn ấy nằm trong túi quần của Benjenc Grosz.

Đại-tá Guy Nagy, Trưởng Phái-Đoàn Hung-Gia-Lợi, họp riêng với đại-tá Konelsko, Trưởng Phái-Đoàn Ba-Lan, đề-nghị thành-viên hai bên giữ kín vụ này, để giữ thanh-danh cho người cộng-sản trước người Việt-Nam Quốc-Gia, và tránh ngôn-ngữ cử-chỉ chê cười Benjenc Grosz.

Tất cả các đường dây của tôi bên trong khách-sạn “Hồng Kông” đều được sử-dụng tối-đa để theo dơi diễn-tiến vụ này.


Theo các báo-cáo th́ Benjenc Grosz kêu oan, nói là chiếc nhẫn vàng ấy đă bị nhét lén vào túi quần của anh-ta, do một kẻ nào thù-ghét ǵ chăng. Nhưng Guy Nagy không tin, nói là đă có bằng-chứng rơ-ràng, sẽ tŕnh lên trên.

 Guy Nagy đích-thân đánh máy, dán b́ các văn-thư mật gửi đi, hoặc thảo điện mă trao cho sĩ-quan Truyền-Tin, không để kẻ khác biết được nội-dung thế nào.  Hẳn là vấn-đề ông-ta nêu ra rất nghiêm-trọng, và biện-pháp xử-lư rất nặng-nề.

 

Oái-oăm thay, chính Benjenc Grosz lúc đầu cũng không biết được những ǵ sắp xảy ra cho anh-ta.

 

Người bạn tâm-t́nh tên An, bây giờ đă là tri-âm tri-kỷ, là cố-vấn, là thần hộ-mạng của Benjenc Grosz.

Anh-ta được An báo tin cho biết là đại-tá Guy Nagi không phải chỉ đề-nghị Sài-G̣n thuyên-chuyển anh-ta đi Khu-Vực khác, mà c̣n đề-nghị Budapest nghiêm-trị điển-h́nh.

Đại-tá Guy Nagy cương-quyết trừng-phạt viên trung-úy thông-dịch của ḿnh, bằng cách báo-cáo vào Phái-Đoàn trung-ương ở Sài-G̣n, với đề-nghị gửi trả anh-ta về nước, và xin một biện-pháp trừng-trị rất nặng, kể cả trục-xuất ra khỏi Đảng, thải-hồi, và dĩ-nhiên là tù và đày.  Lư-do ông-ta đưa ra là v́ hành-động phạm-pháp nói trên đă bị các thành-viên Phái-Đoàn Ba-Lan cũng như công-nhân người Việt-Nam biết rơ, gây thương-tổn lớn cho danh-dự của Hung-Gia-Lợi trước các đồng-chí Ba-Lan và kẻ thù Việt-Nam, và tất-nhiên là cả Mỹ, v́ người Việt-Nam ở đây là nhân-viên của Hăng Thầu Hoa-Kỳ.

 


Do đó, anh-ta t́m cách phối-kiểm, và đă biết được quả thật là cấp chỉ-huy của ḿnh đă hành-động đúng như lời cô An cho hay: những bức mật-điện do chính Guy Nagy mă-hóa; những báo-cáo làm chứng của các thành-viên Hung và Ba-Lan liên-quan đến tội-phạm của anh-ta; những văn-thư do chính tay đại-tá Trưởng Phái-Đoàn dán b́ trao cho các thành-viên đáp phi-cơ mang về Sài-G̣n, v.v...

 

Kết-quả là Phái-Đoàn Hung-Gia-Lợi tại Khu-Vực II nhận được thông-báo của cấp Trung-Ương bên nhà quyết-định sẽ khai-trừ Benjenc Grosz ra khỏi Đảng, thu-hồi quân-hàm sĩ-quan, và truy-tố ra ṭa-án quân-sự với cáo-trạng khắt-khe và đề-nghị phạt tù với thời-hạn tối-đa.

 

Cứ mỗi lần có thêm một chi-tiết mới trong toàn-bộ quá-tŕnh cứu-xét, xác-định thái-độ, chọn-lựa biện-pháp, cả phía bộ-đội lẫn phía quân-ủy Đảng, mà cô An báo tin cho Benjenc Grosz biết, và anh-ta t́m hiểu thấy rơ là đúng như thế, th́ anh-ta lại càng tuyệt-vọng, bất-măn, nhưng lại càng khâm-phục và tin-tưởng vào “cô An” nhiều hơn...

 

Cuối cùng, trung-úy Benjenc Grosz van xin “cô An” cứu giúp anh-ta, v́ trước đó cô-ta đă dần dần hé mở cho anh-ta thấy trước mắt có một con đường...

 

BENJENC Grosz đă yêu tha-thiết người con-gái tên An.  Anh ta xác-nhận sẵn-sàng làm bất-cứ việc ǵ, dù nguy-hiểm đến đâu, miễn được sống gần cô-ta để được cô-ta hướng-dẫn từng đường-đi nước-bước, trước hết là để thoát khỏi tù-tội và nhục-nhă, sau đó là để xây-dựng một cuộc sống mới, ở một vùng đất mới, tự-do, và đầy tương-lai.  Anh-ta thề-thốt là sẽ tuyệt-đối trung-thành với cô An trọn đời; và liên-tiếp xin được gặp mặt cô-ta.


An đă giả-thiết với Benjenc Grosz rằng, nếu cơ-quan T́nh-Báo Trung-Ương CIA của Hoa-Kỳ mà giúp anh-ta, bằng cách ǵ không cần biết, nghĩa là anh-ta chỉ bị thuyên-chuyển ra khỏi Khu-Vực II ở Việt-Nam mà thôi, chứ không bị thêm một h́nh phạt nào, và lẽ dĩ-nhiên lúc ấy cô An sẽ đến với anh-ta, th́ anh-ta có sẵn-sàng đền ơn bằng cách bí-mật cộng-tác với họ hay không?  Viên sĩ-quan cộng-sản vội-vàng trả lời ưng-thuận, đem thư đến nhà người trung-gian và khẩn-khoản xin biết địa-chỉ của cô An.  Nơi đây từ-chối th́ anh-ta cứ lảng-vảng trước đường để mong đi theo người nào sẽ mang thư đi trao cho cô-ta.  Người trung-gian phải dọa là sẽ không mang thư đi, và phải dùng xe Honda-2-bánh chạy len qua nhiều hẻm hẹp để không cho anh-ta t́m gặp cô An.

 

Sau khi họp riêng với Người Bạn Đồng-Minh, tôi liền triệu-tập các viên-chức liên-hệ đến tại nhà tôi để lập thủ-tục chuyển-giao công-tác này qua cho phía Hoa-Kỳ nội trong đêm nay, v́ sáng hôm sau th́ Benjenc Grosz đă rời Đà-Nẵng để vào Sài-G̣n.

 

Tôi đọc cho đại-úy Nguyễn Công Văn ghi chép bản thảo văn-thư đúc-kết diễn-tiến và kết-quả hoạt-động nhắm vào trung-úy Benjenc Grosz, trong lúc thiếu-tá Ngô Phi Đạm và đại-úy Phạm Khả phác-thảo bức thư của cô An, để cô Tươi chép lại, và Điệp-Trưởng Nguyễn Hữu Thắng trao ngay cho cô Lan để cô này chuyển ngay cho Benjenc Grosz.

 

Trước khi Khả đem thư xuống cho Thắng đang đợi ở pḥng-khách dưới lầu, Đạm đọc lại cho tôi nghe:

 

 Đà-Nẵng, ngày ...

Anh Ben yêu-dấu của em,

 

Thế là chúng ta đă thỏa-thuận với nhau về mọi vấn-đề rồi.

Nhưng quan-trọng và cấp-bách hơn hết là, kể từ giờ phút này, anh hăy tuyệt-đối làm theo mọi lời em dặn, để thoát khỏi mọi biện-pháp trừng-trị và sau đó là tạo-dựng hạnh-phúc cho đời ḿnh.

Anh hăy làm đúng theo lời em dặn sau đây:

 

Sáng mai, trên đường vào Sài-G̣n, anh sẽ gặp em, hoặc trong pḥng-đợi của hăng hàng-không Air America, hoặc trên phi-cơ chở chúng ta đi, v́ em cũng đi... với anh.

 

 

Nhưng xin anh đừng nôn-nóng; bao giờ có người đưa cho anh xem bức thư mới nhất của anh gửi em, lúc đó anh hăy đi theo người đó để đến gặp em và bàn những chuyện tiếp theo.

 Người yêu của anh,

 AN

CƯỚC-CHÚ: em vẫn giữ kỹ tất cả thư-từ & h́nh-ảnh của anh gửi em lâu nay.

 

Khả đưa bản dịch tiếng Anh cho tôi; nhưng tôi không xem, bảo rằng chỉ cốt cái ư, c̣n th́ bất-chấp văn-phạm, cú-pháp, để phù-hợp với t́nh-trạng không-phải-là-người-Âu-Mỹ của người viết thư.

 

Ngang đây, trung-úy Lữ Kế Xương, là Chủ-Sự Pḥng Hồ-Sơ Điệp-Báo, khẽ hỏi đại-úy Khả:

-- Nó đă bị loại-trừ rồi, c̣n có giá-trị ǵ nữa mà ḿnh dùng?

Khả nh́n tôi.

Tôi cười nh́n Đạm, hất hàm.

 

Đạm trả lời Xương:

-- Sự thật khác với những điều mà anh+em biết, nếu chỉ dựa theo báo-cáo lưu trong hồ-sơ.

 

Đại-tá Guy Nagi chỉ làm một việc đơn-giản là đề-nghị thuyên-chuyển trung-úy Benjenc Grosz đến Khu-Vực khác mà thôi.  Và cấp-trên của họ đă chuẩn-y.  Không có chuyện ǵ khác hơn.

Nhưng v́ sợ những người khác nghi là ông-ta nhẹ tay đối với tội-lỗi của thuộc-viên ḿnh nên ông-ta làm ra vẻ nghiêm-nghị, giả-vờ giữ một bộ mặt cứng-rắn đối với Benjenc Grosz, khiến chính anh-ta cũng thấy là t́nh-h́nh đă quá tệ-hại rồi.  Không có bàn ǵ với phía Ba-Lan.

Những việc ông-ta tự làm, mật-điện, mật-văn, th́ là công-tác hằng ngày, từ trước đến nay ông-ta vẫn làm.

 

Tất cả là do chính ông Giám-Đốc của chúng ḿnh đây.  Ông đă hoạch-định với tôi: Chúng ta dàn cảnh, dựng chuyện, phóng-đại mọi sự, nhờ các mật-viên -- nhất là cô Lan -- giả-vờ kín-đáo tiết-lộ những điều cho là nghe+thấy từ các Trưởng Phái-Đoàn và các thành-viên.

Nhưng v́ Benjenc Grosz đă bị mặc-cảm nên thấy viên Trưởng Phái-Đoàn của ḿnh làm ǵ th́ cũng tin là ông-ta đă quyết hành-động để đẩy ḿnh vào đường cùng, nên phải vớ lấy cái phao “cô An” để t́m một lối thoát-thân.  Ngày mai, trên đường bay vào Sài-G̣n, anh-ta sẽ gặp “cô An” -- và một Trưởng Lưới Người Bạn Đồng-Minh -- và được thấy lại thủ-bút của ḿnh.

 

Thế thôi.

 

LÊ XUÂN NHUẬN