ANH YU EM

 

 

 

Khng phải hm nay (xe nho xuống ni,

Mặt rch, tay qu, ngực gy ba xương,

Nuối những bn tay d cho lở, thi

Mang đến cuối đời dấu-hiệu Tnh Thương,

Gối thẳng gập quỳ, đầu kiu gục ci),

Con mới thiết-tha nghĩ tới Thin-Đường;

 

M đ từ lu, giữa lng cuộc sống,

Con vẫn đi gieo hạt giống Nhn-Tnh,

D đất cỗi-cằn, d tim rỗng trống,

D với giả-nhn, d với giả-hnh,

D thiếu chở-che, d khng đỡ-chống,

D bị hiểu lầm, d bị ch khinh;

 

Con vẫn chn-thnh, d người giả-dối,

Con vẫn lương-hiền, d đời bất-nhn.

Ở đ chẳng lầm, th đi chẳng hối,

Cy đ đm chồi th ma sang xun.

Gh miệng m hn đất rừng pht cuối,

Con vẫn thều-tho trn đỉnh trầm-lun:

Yu em v cng, hỡi ci gian-trun!

 

                              Ba Bin-Giới - Quảng-Đức, 1960  

                            THANH-THANH  

                                 Văn-Nghệ Tiền-Phong  

              số 110 ngy 27-7-1961